Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Vatican News
Vào lúc 8:15 sáng ngày 21/4/2026, ngày thứ hai viếng thăm Guinea Xích Đạo, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã đi máy bay từ thủ đô cũ Malabo đến phi trường thành phố Mongomo và sau đó đi xe đến Vương cung thánh đường Đức Mẹ Vô nhiễm để cử hành Thánh lễ. Đây là nhà thờ lớn thứ hai ở châu Phi, chỉ đứng sau Vương cung thánh đường Đức Mẹ Hòa Bình ở Yamoussoukro, Bờ Biển Ngà. Ngày 1/4/2017, khi Đức Giáo hoàng Phanxicô thành lập giáo phận mới Mongomo, nhà thờ này trở thành Nhà thờ Chính tòa của giáo phận.
Đến gần nhà thờ, Đức Thánh Cha đi xe papamobile vòng quanh để chào khoảng 100 ngàn tín hữu hiện diện tham dự Thánh lễ.
Trước khi cử hành Thánh lễ, Đức Thánh Cha đã làm phiến đá sẽ được đặt để xây dựng nhà thờ tại thủ đô mới mang tên "Thành phố Hòa Bình".
Thánh lễ được cử hành chủ yếu bằng tiếng Tây Ban Nha. Bài đọc thứ nhất trích từ sách Công vụ Tông đồ cho biết các Tông đồ đi từ thành này qua thành nọ để loan báo Tin Mừng. Còn bài Tin Mừng theo Thánh Gioan khẳng định ý muốn của Chúa Cha là bất cứ ai nhìn thấy Chúa Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời.
Trong bài giảng, tạ ơn Chúa về 170 năm Tin Mừng được loan báo trên mảnh đất Guinea Xích Đạo, bày tỏ lòng tri ân các nhà truyền giáo, linh mục, tu sĩ, giáo lý viên và giáo dân bằng chứng tá đời sống đã cộng tác vào việc làm cho Nước Thiên Chúa hiển trị, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu "đừng sợ loan báo và làm chứng cho Tin Mừng. Chính anh chị em hãy là những người xây dựng một tương lai hy vọng, hòa bình và hòa giải, tiếp tục công trình mà các nhà truyền giáo đã khởi sự cách đây 170 năm".
Bài giảng của Đức Thánh Cha
Anh chị em rất thân mến,
Trong vương cung thánh đường chính tòa tuyệt đẹp này, được cung hiến kính Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội, là Mẹ của Ngôi Lời nhập thể và là Bổn mạng của Guinea Xích Đạo, chúng ta quy tụ nơi đây để lắng nghe Lời Chúa và cử hành Mầu nhiệm Tưởng niệm mà Người đã để lại cho chúng ta như chóp đỉnh và nguồn mạch của đời sống và sứ mạng của Giáo hội. Thánh Thể thực sự chứa đựng toàn bộ thiện ích thiêng liêng của Giáo hội: đó là Đức Kitô, lễ Vượt Qua của chúng ta, Đấng tự hiến cho chúng ta; đó là Bánh hằng sống làm chúng ta được no thỏa; đó là sự hiện diện mặc khải cho chúng ta tình yêu vô biên của Thiên Chúa đối với toàn thể gia đình nhân loại và việc Người đến gặp gỡ từng người ngay cả ngày nay.
“Hỡi người Phi Châu, từ nay anh chị em chính là những nhà truyền giáo của mình"
Tôi vui mừng được cùng anh chị em cử hành Thánh lễ này và tạ ơn Chúa vì 170 năm loan báo Tin Mừng trên mảnh đất Guinea Xích Đạo này. Đây là dịp thuận tiện để tưởng nhớ mọi điều tốt đẹp mà Chúa đã thực hiện; đồng thời, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với biết bao nhà truyền giáo nam nữ, các linh mục giáo phận, các giáo lý viên và các tín hữu giáo dân đã hiến trọn cuộc đời mình để phục vụ Tin Mừng.
Họ đã đón nhận những mong đợi, những câu hỏi và những vết thương của dân tộc anh chị em, soi sáng tất cả bằng Lời Chúa và trở nên dấu chỉ tình yêu của Thiên Chúa giữa anh chị em. Bằng chứng tá đời sống của mình, họ đã cộng tác vào việc Nước Thiên Chúa ngự đến, không sợ phải chịu đau khổ vì lòng trung thành với Đức Kitô.
Đó là một lịch sử anh chị em không thể quên, một lịch sử vừa gắn kết anh chị em với Giáo hội tông truyền và hoàn vũ đi trước anh chị em, vừa đồng hành với anh chị em để chính anh chị em trở thành những người chủ thể của việc loan báo Tin Mừng và làm chứng cho đức tin, hoàn tất những lời mang tính ngôn sứ mà Đức Giáo hoàng thánh Phaolô VI đã công bố trên đất Phi Châu: “Hỡi người Phi Châu, từ nay anh chị em chính là những nhà truyền giáo của mình. Giáo hội của Đức Kitô thực sự đã được trồng vững chắc trên mảnh đất được chúc phúc này” (Bài giảng bế mạc Hội nghị các Giám mục Phi Châu, Kampala, Uganda, ngày 31 tháng 7 năm 1969).
Những dấu lạ kỳ diệu của sự hiện diện Thiên Chúa
Trong viễn tượng ấy, ngày nay anh chị em được mời gọi tiếp tục bước đi trên con đường mà các nhà truyền giáo, các mục tử và giáo dân đi trước đã vạch ra. Mỗi người và mọi người đều được đòi hỏi một sự dấn thân cá nhân bao trùm toàn bộ cuộc sống, để đức tin được cử hành thật tưng bừng trong các cộng đoàn và trong phụng vụ của anh chị em nuôi dưỡng các hoạt động bác ái và trách nhiệm đối với tha nhân, hầu thăng tiến thiện ích cho mọi người.
Sự dấn thân ấy đòi hỏi lòng kiên trì, phải trả giá bằng nhọc nhằn, đôi khi bằng hy sinh, nhưng đó chính là dấu chỉ cho thấy chúng ta thực sự là Giáo hội của Đức Kitô. Quả thế, bài đọc thứ nhất mà chúng ta vừa nghe đã thuật lại trong vài câu ngắn gọn rằng một Giáo hội vui tươi và không sợ hãi loan báo Tin Mừng cũng là một Giáo hội, chính vì thế, có thể bị bách hại (x. Cv 8,1-8). Nhưng mặt khác, sách Công vụ Tông đồ cũng cho chúng ta biết rằng trong khi các Kitô hữu bị buộc phải chạy trốn và bị phân tán, thì rất nhiều người lại đến gần với Lời Chúa, và có thể tận mắt thấy những người đau yếu phần xác cũng như phần hồn được chữa lành. Đó là những dấu lạ kỳ diệu của sự hiện diện Thiên Chúa, làm phát sinh niềm vui lớn lao trong cả thành phố (x. cc. 6-8).
Trung thành loan báo, sống và làm chứng cho Tin Mừng
Vì thế, anh chị em thân mến, cho dù những hoàn cảnh cá nhân, gia đình và xã hội mà chúng ta đang sống không phải lúc nào cũng thuận lợi, nhưng chúng ta vẫn có thể tín thác vào công trình của Chúa, Đấng làm cho hạt giống tốt lành của Nước Người nảy mầm theo những cách thế chúng ta không biết, ngay cả khi dường như mọi sự xung quanh đều khô cằn, và cả trong những lúc tối tăm. Với niềm tín thác ấy, được bén rễ không phải nơi công trạng của chúng ta nhưng nơi sức mạnh tình yêu của Người, chúng ta được mời gọi trung thành với Tin Mừng, loan báo Tin Mừng, sống Tin Mừng cách trọn vẹn và làm chứng cho Tin Mừng với niềm vui. Thiên Chúa sẽ không để chúng ta thiếu vắng những dấu chỉ sự hiện diện của Người, và một lần nữa, như Chúa Giêsu đã nói với chúng ta trong bài Tin Mừng vừa nghe, Người sẽ là “bánh trường sinh” cho chúng ta, Đấng làm thỏa cơn đói của chúng ta (x. Ga 6,35).
Cơn đói mà chúng ta cảm nhận là gì? Và hôm nay đất nước này đang đói điều gì? Chủ đề chuyến viếng thăm của tôi là “Đức Kitô, ánh sáng của Guinea Xích Đạo hướng tới một tương lai hy vọng”, và có lẽ chính đó là cơn đói lớn nhất hôm nay: cơn đói về tương lai, nhưng là một tương lai được thấm đẫm niềm hy vọng, có thể làm nảy sinh một nền công lý mới, có thể sinh hoa trái của hòa bình và tình huynh đệ. Và đó không phải là một tương lai xa lạ mà chúng ta phải thụ động chờ đợi, nhưng là một tương lai mà chính chúng ta, với ân sủng của Thiên Chúa, được mời gọi xây dựng. Tương lai của Guinea Xích Đạo đi qua những chọn lựa của anh chị em; được trao phó cho tinh thần trách nhiệm của anh chị em và cho sự dấn thân chung để bảo vệ sự sống và phẩm giá của mỗi con người.
Cần những Kitô hữu dám nắm lấy vận mệnh của đất nước mình
Vì thế, điều cần thiết là mọi người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội đều cảm thấy mình được tham dự vào công cuộc loan báo Tin Mừng, trở thành những tông đồ của đức ái và những chứng nhân của một nhân loại mới.
Điều đó có nghĩa là tham gia, với ánh sáng và sức mạnh của Tin Mừng, vào sự phát triển toàn diện của mảnh đất này, vào sự đổi mới và biến đổi của nó. Đấng Tạo Hóa đã ban cho anh chị em biết bao tài nguyên phong phú. Tôi khích lệ anh chị em cộng tác để những tài nguyên ấy thực sự trở thành phúc lành cho mọi người. Xin Chúa giúp anh chị em ngày càng trở thành một xã hội trong đó mỗi người, tùy theo trách nhiệm khác nhau của mình, hoạt động để phục vụ công ích chứ không phải những lợi ích riêng, vượt thắng những bất bình đẳng giữa những người có đặc quyền và những người bị thiệt thòi. Xin cho những không gian tự do được gia tăng, và phẩm giá con người luôn được gìn giữ. Tôi nghĩ đến những người nghèo nhất, những gia đình đang gặp khó khăn; tôi nghĩ đến các tù nhân, những người thường bị buộc phải sống trong những điều kiện vệ sinh và y tế đáng lo ngại.
Anh chị em thân mến, Guinea Xích Đạo cần những Kitô hữu dám nắm lấy vận mệnh của đất nước mình. Vì thế tôi muốn khích lệ anh chị em: đừng sợ loan báo và làm chứng cho Tin Mừng. Chính anh chị em hãy là những người xây dựng một tương lai hy vọng, hòa bình và hòa giải, tiếp tục công trình mà các nhà truyền giáo đã khởi sự cách đây 170 năm.
Xin Đức Trinh nữ Maria Vô nhiễm đồng hành với anh chị em trên hành trình này. Xin Mẹ chuyển cầu cho anh chị em và làm cho anh chị em trở thành những môn đệ quảng đại và vui tươi của Đức Kitô.
Kết thúc Thánh lễ, Đức Thánh Cha đi xe đến thăm trường Kỹ thuật Giáo hoàng Phanxicô.
Chiều ngày 21 tháng Tư vừa qua, Đức Thánh cha Lêô XIV đã từ Tòa Sứ thần Tòa Thánh ở thành phố Malabo đi đến Đại học Quốc gia Guinea Xích Đạo, cách đó gần hai cây số để gặp gỡ giới văn hóa tại nước này.
Phúc Nhạc | RVA
Đến nơi, Đức Thánh cha được giáo sư Viện trưởng, cùng với Đức Tổng giám mục Giáo phận Malabo sở tại Juan Nsue Edjian Mayé, đón tiếp và hướng dẫn đến pho tượng bán thân của ngài mới được thực hiện để ngài vén màn khánh thành. Hiện diện tại đây cũng có bộ trưởng giáo dục.
Giáo sư Viện trưởng, rồi các đại diện giáo sư, sinh viên sau cùng là Chủ tịch hội đồng nghiên cứu khoa học và kỹ thuật lần lượt lên tiếng chào mừng Đức Thánh cha và trình bày một số vấn đề cũng như cám ơn ngài đã đến viếng thăm cũng như khánh thành khuôn viên mới của Đại học quốc gia này.
Diễn từ của Đức Thánh cha
Về phần Đức Thánh cha Lêô, lên tiếng trong dịp này, ngài đặc biệt nói đến ý nghĩa sâu xa của giáo dục đại học và vai trò của tri thức trong việc phục vụ con người và xã hội.
Mở đầu, Đức Thánh cha bày tỏ lòng biết ơn trước lời mời tham dự sự kiện và vinh dự khi khuôn viên được đặt theo tên mình. Tuy nhiên, Đức Thánh cha nhấn mạnh rằng vinh dự này không hướng đến cá nhân, mà phản ánh những giá trị chung mà mọi người cùng hướng tới, đặc biệt là việc đào tạo thế hệ trẻ và tìm kiếm chân lý.
Việc khánh thành một cơ sở Đại học không chỉ là mở rộng cơ sở vật chất hay hoạt động hành chính, nhưng còn là một hành động thể hiện niềm tin vào con người. Đó là sự khẳng định rằng việc giáo dục, đào tạo và theo đuổi chân lý vẫn luôn có giá trị, đồng thời tri thức phải được đặt phục vụ lợi ích chung. Vì vậy, sự kiện này mang ý nghĩa vượt lên trên không gian vật chất, trở thành biểu tượng của hy vọng, gặp gỡ và tiến bộ.
Đức Thánh cha dùng hình ảnh cây ceiba - cây quốc gia của Guinea Xích Đạo - như một ẩn dụ cho sứ mạng của đại học. Một cái cây cần có rễ sâu, thân vững và cành rộng, tượng trưng cho việc học thuật phải được xây dựng trên nền tảng vững chắc của nghiên cứu nghiêm túc, ký ức văn hóa và việc tìm kiếm chân lý. Chỉ khi đó, đại học mới có thể phát triển bền vững, gắn bó với thực tế lịch sử và cung cấp cho sinh viên không chỉ kỹ năng nghề nghiệp mà còn định hướng sống, khả năng phân định và tinh thần phục vụ.
Trong diễn từ, Đức Thánh cha cũng đề cập đến biểu tượng các “cây” trong Kinh thánh để nói về tri thức. Trong sách Sáng Thế, bên cạnh cây sự sống là cây biết điều thiện và điều ác. Điều này không có nghĩa là phủ nhận tri thức, vì con người được ban khả năng hiểu biết và khám phá thế giới. Vấn đề nằm ở chỗ tri thức có thể bị lệch hướng khi con người sử dụng nó để áp đặt ý chí cá nhân lên thực tại, thay vì tìm kiếm chân lý. Khi đó, tri thức trở thành công cụ của sự kiêu ngạo và tự mãn, dẫn đến những hậu quả phi nhân.
Tuy nhiên, truyền thống Kitô giáo giới thiệu một hình ảnh khác: cây Thánh giá. Đây không phải là sự phủ nhận trí tuệ, mà là sự cứu chuộc và định hướng lại tri thức. Trên Thánh giá, chân lý được bày tỏ qua tình yêu tự hiến, không áp đặt mà nâng cao phẩm giá con người. Điều này cho thấy chân lý không phải là thứ con người tạo ra hay chiếm hữu, mà là điều cần được đón nhận, tìm kiếm với khiêm tốn và phục vụ một cách có trách nhiệm.
Từ đó, Đức Thánh cha nhấn mạnh sự hài hòa giữa đức tin và lý trí. Đức tin không thay thế hay phủ nhận lý trí, nhưng giúp thanh luyện nó khỏi sự tự mãn và mở ra những chiều kích sâu xa hơn. Việc tìm kiếm chân lý vì thế trở thành hành trình nhân bản, khiêm tốn và luôn hướng đến điều vượt trên con người.
Một điểm quan trọng khác là giá trị của “hoa trái” giáo dục. Không phải số lượng sinh viên tốt nghiệp hay quy mô cơ sở vật chất quyết định giá trị của một đại học, nhưng chính là chất lượng con người mà trường đào tạo ra. Giáo dục cần hướng đến việc hình thành con người toàn diện, vượt lên trên thành công bề ngoài.
Sau cùng, Đức Thánh cha bày tỏ hy vọng rằng “cây ceiba” của đại học này sẽ sinh hoa trái tốt đẹp: tri thức đi đôi với đạo đức, năng lực gắn với khôn ngoan, và thành công đi kèm tinh thần phục vụ. Nếu đào tạo được những con người sống theo chân lý và biết hiến mình cho người khác, thì đại học sẽ góp phần làm phong phú đất nước và toàn thể nhân loại.
Cuộc gặp gỡ kết thúc với phép lành của Đức Thánh cha và ngài đã vén màn, chính thức khánh thành Đại học xá mới tại đây.
Rời khu Đại học Quốc gia của Guinea Xích Đạo, Đức Thánh cha còn một hoạt động cuối cùng trong ngày đầu tiên tại nước này, đó là viếng thăm các nhân viên và bệnh nhân nhà thương tâm trí Jean-Pierrea Olie cách đại học gần tám cây số rưỡi. Bệnh viện này gồm sáu khu, được kiến thiết với mục đích săn sóc các bệnh nhân tâm trí, những người mà trước đó, thường bị xã hội đẩy vào quên lãng và coi như những tai ương của xã hội. Bệnh viện này bắt đầu hoạt động từ 12 năm nay (2014) và hồi năm ngoái được đổi tên là bệnh viện Jean-Pierre Olié, một bác sĩ phân tâm nổi tiếng người Pháp, người đã đóng góp rất nhiều cho việc thành lập bệnh viện tâm trí này.
Diễn từ của Đức Thánh cha tại bệnh viện tâm thần
Trong cuộc viếng thăm, sau khi nghe diễn văn chào mừng của vị Giám đốc bệnh viện, chứng từ của một bệnh nhân, bài ca với vũ điệu, Đức Thánh cha đã ngỏ lời với mọi người.
Đức Thánh cha bày tỏ lòng biết ơn trước sự đón tiếp nồng hậu, đặc biệt là những lời ca tiếng hát và điệu múa. Khi đến thăm bệnh viện, Đức Thánh cha cho biết ngài luôn có hai cảm xúc: một là nỗi đau trước sự đau khổ của bệnh nhân và gia đình họ; hai là sự cảm phục đối với những người ngày đêm phục vụ sự sống con người. Tuy nhiên, trong dịp này, niềm vui được gặp gỡ và hiệp thông trong tình yêu thương lại chiếm ưu thế.
Đức Thánh cha nhấn mạnh một ý tưởng quan trọng: một xã hội thực sự lớn mạnh không phải là xã hội che giấu những yếu đuối của mình, mà là xã hội biết bao bọc chúng bằng tình yêu. Đây là một nguyên tắc mang nền tảng Kitô giáo, vì chính Đức Kitô đã phục hồi phẩm giá cho những người bị coi là yếu kém hay bị loại trừ. Tuy nhiên, con người cũng được mời gọi cộng tác bằng cách yêu thương nhau không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể. Một cơ sở chăm sóc như bệnh viện có thể trở thành dấu chỉ của “nền văn minh tình thương”.
Đức Thánh cha cũng nhấn mạnh rằng Thiên Chúa yêu con người như họ là, nhưng không muốn họ mãi ở trong tình trạng bệnh tật. Tình yêu của Thiên Chúa luôn hướng đến chữa lành và nâng con người lên. Vì thế, bệnh viện không chỉ là nơi tiếp nhận người bệnh, mà còn là nơi giúp họ hồi phục toàn diện, trong đó yếu tố tinh thần đóng vai trò thiết yếu.
Sau cùng, Đức Thánh cha ví những hành động chăm sóc nhỏ bé hằng ngày trong bệnh viện như những “bài thơ thầm lặng” của tình người, chỉ Thiên Chúa mới hiểu hết. Ngài gửi lời thăm hỏi đến tất cả bệnh nhân, đặc biệt những người bệnh nặng và cô đơn, và ban phép lành cho mọi người, phó thác họ cho Đức Maria, Đấng chữa lành bệnh nhân.
Sau diễn từ, Đức Thánh cha ban phép lành cho mọi người và viếng thăm cuộc triển lãm các tác phẩm do các bệnh nhân thực hiện.
Sau khi hội kiến riêng và chụp hình lưu niệm với gia đình tổng thống, lúc 13 giờ ngày 21 tháng Tư vừa qua, Đức Thánh cha Lêô XIV đã gặp gỡ chung các vị lãnh đạo chính quyền, đại diện các tầng lớp xã hội, giới doanh nghiệp và Ngoại giao đoàn tại Hội trường của Phủ tổng thống.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Diễn từ của Đức Thánh cha
Lên tiếng sau lời chào mừng của Tổng thống Mbasogo, Đức Thánh cha nhấn mạnh sứ mạng của Giáo hội trong việc đồng hành, củng cố đức tin và nâng đỡ con người, đặc biệt trong bối cảnh một đất nước đang biến đổi nhanh chóng như Guinea Xích Đạo.
Đức Thánh cha nhắc lại lời của Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II trong cuộc viếng thăm tại nước này về vai trò của nhà lãnh đạo như trung tâm quy tụ khát vọng của dân tộc hướng đến tự do, công lý, tôn trọng quyền con người và các điều kiện sống. Những lời này vẫn còn nguyên giá trị, đặt trách nhiệm lớn lao lên những người lãnh đạo trong việc phục vụ công ích.
Dựa trên tinh thần của Công đồng Vatican II, Đức Thánh cha Lêô XIV nhấn mạnh rằng niềm vui, nỗi buồn, hy vọng và lo âu của con người - đặc biệt là người nghèo - cũng chính là mối quan tâm của Giáo hội. Vì thế, Giáo hội không đứng ngoài đời sống xã hội mà luôn lắng nghe và đồng hành với nhân loại. Ngài cũng sử dụng tư tưởng của Thánh Augustinô về “hai thành”: Thành của Thiên Chúa - được xây dựng trên tình yêu Thiên Chúa và tha nhân - và thành trần thế - gắn với ích kỷ, quyền lực và vinh quang phù du-. Hai thực tại này cùng tồn tại, và mỗi người qua lựa chọn hằng ngày quyết định mình thuộc về bên nào. Việc đất nước xây dựng thủ đô mới mang tên “Ciudad de la Paz” Thành phố Hòa Bình được xem như lời mời gọi mọi người suy nghĩ về giá trị mà mình phục vụ.
Tín hữu Kitô được kêu gọi sống trong thế giới nhưng hướng về quê hương vĩnh cửu, không bị lệ thuộc vào của cải hay ảo tưởng quyền lực. Giáo huấn xã hội của Giáo hội không đưa ra chương trình chính trị cụ thể, nhưng cung cấp nguyên tắc đạo đức và định hướng giúp con người đối diện với các vấn đề mới của thời đại.
Diễn từ của Đức Thánh cha đặc biệt nhấn mạnh những thách thức toàn cầu hiện nay, nhất là bất công xã hội và sự loại trừ ngày càng gia tăng. Khoảng cách giàu nghèo giữa thiểu số nhỏ và đa số dân chúng ngày càng lớn, trong khi nghịch lý là công nghệ hiện đại lại phổ biến rộng rãi, kể cả với người nghèo. Do đó, trách nhiệm của chính quyền là thúc đẩy phát triển con người toàn diện dựa trên nguyên tắc liên đới và phân phối công bằng tài nguyên.
Đức Thánh cha cũng cảnh báo về mặt trái của phát triển công nghệ và kinh tế, như khai thác tài nguyên quá mức, bỏ qua môi trường, quyền lợi cộng đồng và phẩm giá lao động. Đồng thời lên án nền kinh tế loại trừ và nhấn mạnh rằng nhiều xung đột vũ trang hiện nay liên quan đến tranh giành tài nguyên, vi phạm luật pháp quốc tế.
Công nghệ mới, nếu không được định hướng đúng, có thể phục vụ chiến tranh thay vì hòa bình. Vì vậy, cần có trách nhiệm chính trị, tôn trọng thể chế và luật quốc tế để tránh nguy cơ tổn hại tương lai nhân loại. Tên Thiên Chúa không bao giờ được dùng để biện minh cho bạo lực hay bất công.
Sau cùng, Đức Thánh cha bày tỏ hy vọng nơi thế hệ trẻ và tương lai đất nước. Giáo hội sẵn sàng góp phần đào tạo những lương tâm tự do và có trách nhiệm. Thế giới hôm nay cần công lý, hòa bình và những chính sách đặt lợi ích chung làm trung tâm. Con người được mời gọi hướng đến “Thành của Thiên Chúa” - biểu tượng của hòa bình, nơi mọi người sống trong công bằng, không còn chiến tranh và chia sẻ phúc lành với nhau.
Đức Thánh cha kết thúc với lời kêu gọi cùng nhau tiến bước với khôn ngoan và hy vọng, hướng đến một xã hội hòa bình, công lý và nhân phẩm cho tất cả.
Giã từ Dinh Tổng thống, lúc 13 giờ 30, Đức Thánh cha đã tiến về Tòa Tổng giám mục Giáo phận Malabo, trên đường ngài dừng lại ở Nhà thờ Chính tòa thánh Elizabeth để cầu nguyện và viếng Mình Thánh Chúa.
Sau chuyến bay dài hai tiếng rưỡi đồng hồ, vượt qua 1.560 cây số từ Luanda, máy bay chở Đức Thánh cha Lêô XIV đã tới phi trường quốc tế của thành phố Malabo ở đảo Bioko lúc gần 12 giờ kém 15.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Thành phố này hiện có 300.000 dân cư, nguyên là thủ đô của Guinea Xích Đạo, nhưng nay tiếp tục là “thủ đô” kinh tế và tài chánh chính yếu của đất nước. Ngày 02 tháng Giêng năm 2026 mới đây, theo sắc lệnh của Tổng thống, thành phố Malabo đã mất vị thế thủ đô vào tay “Ciudad de la Paz”, Thành Hòa Bình, một thành phố quy hoạch được xây dựng từ đầu trên đất liền, bắt đầu từ năm 2008 trong khu vực gần như toàn rừng nguyên sinh xích đạo. Thành này rộng hơn 81 cây số vuông, ở cao độ 450 mét, nhưng dân cư hiện thời chỉ vào khoảng hơn 2.000 người.
Hiện tại, các cơ quan chính phủ vẫn tạm thời đặt tại Malabo, nhưng sẽ được chuyển đến đất liền trong vòng một năm.
Từ trên máy bay bước xuống, Đức Thánh cha đã được Tổng thống Teodoro Obiang Nguema Mbasogo cùng với phu nhân đón tiếp, và hai em bé nam nữ trong y phục truyền thống tặng hoa cho ngài, trong khi 21 phát đại bác được nổ vang để chào đón Đức Thánh cha.
Sau các nghi thức ngoại giao, Đức Thánh cha và Tổng thống còn hội kiến riêng tại phòng khánh tiết của phi trường, trước khi về Dinh Tổng thống cách đó chín cây số.
Tổng thống Mbasogo năm nay đã 84 tuổi (sinh ngày 5 tháng 6 năm 1942 tại Acoacán). Ông làm nguyên thủ đất nước này trong thực tế từ 47 năm nay, tức là từ ngày 03 tháng Tám năm 1979, khi ông lật đổ chế độ độc tài của người chú Francisco Macías Nguema bằng một cuộc đảo chính quân sự.
Ông là nhà lãnh đạo châu Phi tại vị lâu nhất và đứng đầu thế giới trong số các nguyên thủ quốc gia không thuộc chế độ quân chủ. Chính quyền của ông nhiều lần bị cáo buộc vi phạm nghiêm trọng nhân quyền.
Sau khi sửa đổi Hiến pháp thông qua trưng cầu dân ý để mở rộng quyền lực tổng thống, ông tiếp tục được tái đắc cử vào các năm 1989, 1996, 2002, 2009, 2016 và 2022.
Con trai ông, Teodoro Nguema Obiang Mangue, được bổ nhiệm làm Phó Tổng thống duy nhất vào năm 2016 và được xem là người kế nhiệm tiềm năng.
Chiều ngày 21 tháng Tư vừa qua, Đức Hồng y Giovanni Battista Re, 92 tuổi, Niên trưởng Hồng y đoàn, đã chủ sự thánh lễ tại Đền thờ Đức Bà Cả ở Roma, để tưởng nhớ và cầu nguyện cho Đức Giáo hoàng Phanxicô, nhân lễ giỗ một năm của ngài.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Đức Cố Giáo hoàng đã hưởng thọ 88 tuổi, sau 12 năm làm chủ chăn Giáo hội Công giáo hoàn vũ.
Đồng tế với Đức Hồng y Niên trưởng, có đông đảo các hồng y, giám mục, linh mục, trước sự hiện diện của các tu sĩ nam nữ và giáo dân.
Trong thánh lễ, Đức Hồng y đã công bố sứ điệp của Đức Thánh cha Lêô XIV, toàn văn như sau:
“Kính gửi Đức Hồng y Giovanni Battista Re, Niên trưởng Hồng y đoàn,
Nhân dịp kỷ niệm một năm ngày qua đời của Đức Giáo hoàng Phanxicô kính yêu, ký ức về ngài vẫn sống động trong Giáo hội và trên toàn thế giới.
Vì đang vắng mặt khỏi Rôma vì chuyến tông du tại châu Phi, tôi hiệp thông thiêng liêng với tất cả những ai quy tụ tại Vương cung Thánh đường Đức Bà Cả để dâng Hy tế Thánh Thể cầu nguyện cho vị tiền nhiệm của tôi. Tôi thân ái chào thăm, cùng với các hồng y, giám mục, linh mục và tu sĩ, tất cả các tín hữu hành hương đã đến để bày tỏ tình yêu mến và lòng biết ơn đối với ngài.
Sự chết không phải là một bức tường, nhưng là cánh cửa mở ra lòng thương xót mà Đức Giáo hoàng Phanxicô đã không ngừng loan báo. Chúa đã gọi người về với Ngài vào ngày 21 tháng Tư năm ngoái, giữa ánh sáng của mùa Phục sinh. Người đã kết thúc hành trình trần thế trong vòng tay của Chúa Kitô Phục Sinh, trong “niềm vui Tin mừng” - điều đã truyền cảm hứng cho một trong những Tông huấn quan trọng nhất của ngài.
Người là Đấng kế vị Thánh Phêrô và là chủ chăn Giáo hội hoàn vũ trong một thời đại đã và đang chứng kiến những biến chuyển mang tính bước ngoặt. Người hoàn toàn ý thức về sự thay đổi này và đã trao cho tất cả chúng ta một chứng tá can đảm, trở thành một di sản quý giá cho Giáo hội.
Giáo huấn của Đức Cố Giáo hoàng được sống như một môn đệ-thừa sai, như chính người thường nói. Người luôn là môn đệ của Chúa, trung thành với Bí tích Rửa tội và với sự thánh hiến trong sứ vụ giám mục cho đến cuối đời. Đồng thời, người cũng là một nhà truyền giáo, khi loan báo Tin mừng của lòng thương xót “cho tất cả, tất cả, tất cả”, như người nhiều lần nhấn mạnh. Những hoa trái từ chứng tá mục tử tận tụy của Đức Cố Giáo hoàng Phanxicô đã đánh động trái tim của biết bao người, cho đến tận cùng trái đất, nhờ các chuyến tông du, và đặc biệt là “cuộc hành trình” cuối cùng của ngài qua bệnh tật và cái chết.
Hiệp nhất với các vị tiền nhiệm, Đức Cố Giáo hoàng đã tiếp nhận gia sản của Công đồng Vatican II và thúc đẩy Giáo hội trở nên cởi mở với sứ mạng, gìn giữ niềm hy vọng cho thế giới, và nhiệt thành loan báo Tin mừng - Tin mừng có thể mang lại sự viên mãn và hạnh phúc cho mọi cuộc đời.
Chúng ta vẫn còn nghe vang vọng những lời khích lệ của Đức Phanxicô, được diễn tả bằng những hình ảnh sinh động, nhằm giúp Tin mừng trở nên dễ hiểu hơn: lòng thương xót, hòa bình, tình huynh đệ, “mùi chiên”, “bệnh viện dã chiến” và nhiều hình ảnh khác. Mỗi cách diễn đạt ấy đều đưa chúng ta trở về với Tin mừng, được ngài sống và trình bày bằng một ngôn ngữ mới, nhưng vẫn là cùng một Tin mừng muôn thuở.
Trong suốt cuộc đời, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nuôi dưỡng một lòng sùng kính sâu xa đối với Đức Mẹ Maria. Chúng ta nhớ rằng ngài đã nhiều lần đến Vương cung Thánh đường Đức Bà Cả - nơi ngài được an táng - cũng như nhiều đền thánh Đức Mẹ trên khắp thế giới. Xin Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Giáo hội, giúp chúng ta luôn trở thành những tông đồ không mệt mỏi của Con Thiên Chúa và là những ngôn sứ của tình yêu đầy lòng thương xót của Người trong mọi hoàn cảnh.
Tại Vatican, ngày 12 tháng Tư năm 2026
LÊÔ XIV, GIÁO HOÀNG
(Sala Stampa 21-4-2026)
Hội đồng các vị bản quyền Công giáo tại Thánh địa do Đức Hồng y Pierbattista Pizzaballa, Thượng phụ Công giáo Latinh ở Jerusalem, đã ra thông cáo nghiêm khắc lên án vụ một binh sĩ Israel đã dùng búa đập tượng Chúa Giêsu bị treo trên thánh giá và kêu gọi chính quyền nước này có biện pháp xử lý vụ này.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Hành vi xúc phạm xảy ra ngày 18 tháng Tư vừa qua tại làng Kitô giáo Debl, miền nam Liban, đã được truyền đi trên các mạng xã hội, gây xúc động trong cộng đồng quốc tế. Cây thánh giá thuộc về một nhà nguyện nhỏ nằm trong khu vườn của một gia đình ở rìa làng, theo giải thích của linh mục Fadi Falfel tại Debel.
Yêu cầu kỷ luật ngay lập tức
Trong thông cáo, Đức Hồng y Pizzaballa gọi “Hành vi này là một sự xúc phạm nghiêm trọng đối với đức tin Kitô giáo và nối tiếp nhiều vụ việc khác được báo cáo về việc xúc phạm các biểu tượng Kitô giáo bởi binh sĩ Israel tại miền nam Liban... Không chỉ vậy, “nó còn cho thấy một lỗ hổng đáng lo ngại trong đào tạo đạo đức và nhân bản, nơi mà ngay cả sự tôn trọng căn bản đối với điều thiêng liêng và phẩm giá con người cũng bị xói mòn nghiêm trọng.”
Hội đồng các vị bản quyền Công giáo tại Thánh địa kêu gọi chính quyền Israel “hành động kỷ luật ngay lập tức và quyết đoán, một quá trình trách nhiệm minh bạch, và những bảo đảm rõ ràng rằng hành vi này sẽ không được dung thứ hay tái diễn”.
Thập giá - nguồn phẩm giá và hy vọng
Trước hành vi bạo lực và xúc phạm này, Đức Hồng y Pizzaballa nhấn mạnh một lần nữa ý nghĩa “không thể bị xâm phạm” của thập giá trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Trích lời Thánh Phaolô: “Tôi chỉ hãnh diện về thập giá của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (Gl 6,14). Ngài khẳng định: đối với các tín hữu, Thánh giá vẫn là nguồn của phẩm giá, hy vọng và ơn cứu độ, đồng thời là lời mời gọi vượt thắng bạo lực bằng tình yêu hy sinh. Trong ánh sáng đó, Giáo hội tiếp tục tuyên bố rằng hòa bình đích thực không thể sinh ra từ bạo lực, mà phải là một nền hòa bình “không vũ trang”, theo lời Đức Giáo hoàng Lêô XIV, một nền hòa bình mời gọi “cất gươm vào vỏ”.
Kêu gọi chấm dứt chiến tranh
Từ đó, Đức Hồng y cũng đưa ra lời kêu gọi mới về việc chấm dứt thù địch và chiến tranh tại Thánh địa và toàn Trung Đông - một khu vực đang bị tàn phá bởi một cuộc xung đột vô nhân đạo. Ngài kêu gọi một con đường hòa bình được xây dựng trên “sự kiềm chế, đối thoại, trách nhiệm và tôn trọng điều thiêng liêng cũng như mọi sự sống con người”.
(Vatican News 20-4-2025)
Trước phản ứng của dư luận quốc tế, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã lên án hành động này “một cách mạnh mẽ nhất”.
Phúc Nhạc | RVA
Điều tra hình sự
Ban đầu có nghi ngờ về danh tính binh sĩ, nhưng sau đó đã được xác nhận là thuộc lực lượng Israel. Quân đội Israel tuyên bố đang điều tra vụ việc “với mức độ nghiêm khắc cao nhất”, trong khi Ngoại trưởng Gideon Sa’ar gọi hành vi này là “đáng xấu hổ”.
Thủ tướng Netanyahu cũng lên án vụ việc “một cách mạnh mẽ nhất”. Ông viết trên mạng xã hội X rằng ông “bị sốc và đau buồn như phần lớn người dân Israel khi biết một binh sĩ đã phá hoại biểu tượng tôn giáo Công giáo tại miền nam Liban”.
Ông khẳng định quân đội đang tiến hành điều tra hình sự và sẽ áp dụng các biện pháp kỷ luật nghiêm khắc.
Yêu cầu trừng phạt nghiêm khắc
Ông Netanyahu xin lỗi về vụ việc và nỗi đau gây ra cho các tín hữu tại Liban và trên toàn thế giới.
Quân đội Israel nhấn mạnh hành vi của binh sĩ “hoàn toàn không phù hợp với các giá trị của lực lượng”, đồng thời cho biết các binh sĩ khác đã cố gắng hỗ trợ cộng đồng khôi phục lại tượng.
Đại sứ Mỹ tại Israel Mike Huckabee cũng lên tiếng trên X, cho rằng cần “các biện pháp trừng phạt nhanh chóng, nghiêm khắc và công khai”.
[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh Cha Lêô XIV gặp gỡ Chính quyền, Xã hội dân sự và Ngoại giao đoàn
Vatican News
Sáng sớm ngày 21/04, sau khi cử hành Thánh lễ riêng và từ biệt Tòa Sứ thần Tòa Thánh tại Angola, Đức Thánh Cha đã di chuyển tới Sân bay Quốc tế Luanda. Tại đây, Tổng thống João M. G. Lourenço đã chủ trì nghi thức tiễn biệt trang trọng trước khi Ngài lên chuyên cơ ITA A330-900neo khởi hành đi Guinea Xích Đạo.
Hành trình dài 1.564 km với hơn 2 giờ bay, ngang qua không phận các nước Cộng hoà Dân chủ Congo, Gabon và Camerun trước khi hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Malabo của Guinea Xích Đạo vào lúc 11:45. Tổng thống Teodoro O. N. Mbasogo và phu nhân đã nồng nhiệt chào đón Đức Thánh Cha trong nghi thức tiếp đón trang trọng với 21 phát đại bác chào mừng, duyệt đội danh dự cùng màn tặng hoa từ hai trẻ em trong trang phục truyền thống.
Sau đó, Đức Thánh Cha đã đến Dinh Tổng thống để thăm hữu nghị Ngài Teodoro O. N. Mbasogo – nhà lãnh đạo tại vị lâu nhất châu Phi với hơn 46 năm cầm quyền kể từ năm 1979. Tại đây, Đức Thánh Cha đã có cuộc gặp gỡ quan trọng với giới chức chính quyền, đại diện xã hội dân sự và ngoại giao đoàn.
Trong bài diễn văn của mình, Đức Thánh Cha nói:
Thưa Ngài Tổng thống,
các Cấp Chính quyền và các thành viên Ngoại giao đoàn cùng tất cả quý vị!
Tôi gửi lời chào nồng nhiệt đến quý vị, với lòng biết ơn về sự đón tiếp và những lời tốt đẹp đã dành cho tôi. Tôi rất hạnh phúc khi được hiện diện nơi đây để thăm viếng người dân Guinea Xích Đạo yêu dấu. Thưa Ngài Tổng thống, khi đến thăm đất nước này, Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã định nghĩa con người của Ngài là “trung tâm biểu tượng quy tụ những khát vọng mãnh liệt của một dân tộc nhằm thiết lập một bầu khí xã hội của tự do đích thực, công lý, tôn trọng và thúc đẩy quyền lợi của mỗi cá nhân hay nhóm người, cũng như những điều kiện sống tốt đẹp hơn, cho phép tất cả mọi người được hoàn thiện bản thân với tư cách là con người và là con cái Thiên Chúa” (Thánh Gioan Phaolô II, Diễn văn gửi Tổng thống Guinea Xích Đạo, Malabo). Đó là những lời vẫn luôn mang tính thời sự và là lời chất vấn bất kỳ ai đang đảm đương trách nhiệm công vụ.
Mặt khác, “vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo âu của con người ngày nay, nhất là của những người nghèo và những ai đang đau khổ, cũng chính là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo âu của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà không tìm thấy tiếng vang trong tâm hồn họ” (Hiến chế Mục vụ Gaudium et spes, 1). Những diễn đạt này từ Hiến chế Gaudium et spes của Công đồng Vaticanô II thể hiện rõ nhất những lý do và tình cảm đã đưa tôi đến với quý vị, để củng cố đức tin và an ủi người dân của đất nước đang chuyển mình nhanh chóng này. Bởi lẽ, cũng như trong trái tim Thiên Chúa, tiếng vang của những gì đang diễn ra dưới trần gian này, giữa hàng triệu người nam và người nữ mà Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta đã hiến dâng mạng sống, cũng vang vọng trong trái tim của Giáo hội.
Quý vị biết rằng Thánh Augustinô đã nhìn nhận các sự kiện và lịch sử theo mô hình của hai thành đô: thành đô Thiên Chúa, vĩnh cửu, đặc trưng bởi tình yêu vô điều kiện của Người, hiệp nhất với tình yêu tha nhân, đặc biệt là người nghèo; và thành đô trần thế, nơi trú ngụ tạm thời, nơi con người sinh sống cho đến khi qua đời. Trong viễn cảnh này, hai thành đô tồn tại song hành cho đến tận thế (x. De civitate Dei, 19,14) và mỗi con người, qua những quyết định hằng ngày của mình, sẽ thể hiện mình muốn thuộc về thành đô nào.
Tôi được biết quý vị đã thực hiện dự án đồ sộ là xây dựng một thành phố, mà từ vài tháng nay đã trở thành thủ đô mới của đất nước. Quý vị đã muốn đặt cho nó một cái tên dường như vang vọng tên của thành Giê-ru-sa-lem trong Kinh Thánh: Ciudad de la Paz (Thành phố của Hòa bình). Mong sao một quyết định như thế sẽ chất vấn mọi lương tâm về việc họ muốn phụng sự thành đô nào! Như tôi đã có dịp nói với Ngoại giao đoàn cạnh Tòa Thánh, theo vị đại giáo phụ Augustinô, thành đô trần thế tập trung vào tình yêu vị kỷ đầy kiêu ngạo, vào sự khao khát quyền lực và vinh quang trần thế dẫn đến sự hủy diệt.
Ngược lại, thánh Augustinô cho rằng các Kitô hữu được Thiên Chúa kêu gọi sống trong thành đô trần thế với trái tim và tâm trí hướng về thành đô trên trời, quê hương đích thực của họ. Đó là thành phố mà Tổ phụ Áp-ra-ham “nhờ đức tin, ông Áp-ra-ham đã vâng nghe tiếng Chúa gọi mà ra đi đến một nơi ông sẽ được lãnh nhận làm gia nghiệp, và ông đã ra đi mà không biết mình đi đâu. Nhờ đức tin, ông đã tới cư ngụ tại Đất Hứa như tại một nơi đất khách, ông sống trong lều cũng như ông I-xa-ác và ông Gia-cóp là những người đồng thừa kế cùng một lời hứa, vì ông trông đợi một thành có nền móng do chính Thiên Chúa vẽ mẫu và xây dựng” (Dt 11,8-10). Mỗi con người đều có thể thấu hiểu được nhận thức có từ xa xưa về việc sống trên trần gian như khách lữ hành. Điều căn bản là phải nhận thấy sự khác biệt giữa những gì bền vững và những gì chóng qua, giữ cho mình tự do khỏi sự giàu sang bất chính và ảo tưởng về sự thống trị. Đặc biệt, “người Kitô hữu, khi sống trong thành đô trần thế, không xa lạ với thế giới chính trị, và nỗ lực áp dụng đạo đức Kitô giáo, được linh hứng từ Kinh Thánh, vào việc quản trị dân sự. Thành đô Thiên Chúa không đề xuất một chương trình chính trị nhưng mang lại những suy tư quý giá về những vấn đề căn bản của đời sống xã hội và chính trị” (Diễn văn gửi Ngoại giao đoàn, ngày 9 tháng 1 năm 2026).
Ngày nay, Học thuyết Xã hội của Giáo hội đại diện cho một sự trợ giúp cho bất kỳ ai muốn đối mặt với những “thứ mới mẻ” đang làm mất ổn định hành tinh và sự chung sống của con người, bằng cách trước hết tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người. Đây là một phần căn bản trong sứ mạng của Giáo hội: góp phần vào việc đào tạo lương tâm qua việc loan báo Tin Mừng, đưa ra các tiêu chuẩn luân lý và các nguyên tắc đạo đức đích thực, trong sự tôn trọng tự do của mỗi cá nhân cũng như quyền tự trị của các dân tộc và chính phủ của họ. Mục tiêu của Học thuyết Xã hội là giáo dục để đối mặt với các vấn đề vốn luôn thay đổi, bởi mỗi thế hệ đều mới mẻ, với những thách thức mới, những ước mơ mới và những câu hỏi mới.
Đặc biệt, trước mắt chúng ta đang nổi lên những vấn đề làm rung chuyển nền tảng kinh nghiệm của con người. Như tôi đã có dịp nhấn mạnh, khi so sánh thời đại của chúng ta với thời điểm Đức Giáo hoàng Lêô XIII ban hành Thông điệp Tân Sự (Rerum novarum), thì ngày nay “sự loại trừ chính là bộ mặt mới của bất công xã hội. Khoảng cách giữa một ‘nhóm thiểu số nhỏ’ – 1,1% dân số – và đại đa số còn lại đã mở rộng một cách thê thảm. [...] Khi nói về sự loại trừ, chúng ta cũng đối diện với một nghịch lý. Tình trạng thiếu đất đai, thực phẩm, nhà ở và việc làm xứng đáng đang tồn tại song song với khả năng tiếp cận các công nghệ mới vốn đang lan rộng khắp nơi thông qua thị trường toàn cầu hóa. Điện thoại di động, mạng xã hội và thậm chí cả trí tuệ nhân tạo đều nằm trong tầm tay của hàng triệu người, bao gồm cả những người nghèo” (Diễn văn gửi các Phong trào Bình dân, 23 tháng 10 năm 2025). Do đó, nhiệm vụ không thể trì hoãn của các Cấp Chính quyền và của một nền chính trị tốt là loại bỏ những rào cản đối với sự phát triển con người toàn diện, trong đó việc phân chia tài sản phổ quát và tinh thần đoàn kết là những nguyên tắc nền tảng.
Chẳng hạn, chúng ta không thể che giấu rằng sự tiến hóa công nghệ thần tốc mà chúng ta đang chứng kiến đã đẩy nhanh sự đầu cơ liên quan đến nhu cầu nguyên liệu thô, điều dường như làm người ta quên đi những nhu cầu thiết yếu như bảo vệ công trình sáng tạo, quyền lợi của cộng đồng địa phương, phẩm giá lao động và bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Về vấn đề này, tôi xin lặp lại lời kêu gọi của Đức Giáo hoàng Phanxicô, người đã rời bỏ thế giới này đúng một năm trước: “Ngày nay chúng ta phải nói ‘không’ với một nền kinh tế của sự loại trừ và bất bình đẳng. Nền kinh tế ấy giết người” (Phanxicô, Tông huấn Evangelii Gaudium, 53). Thật vậy, so với vài năm trước, ngày nay càng thấy rõ hơn rằng một trong những động cơ chính của việc gia tăng các cuộc xung đột vũ trang là việc chiếm đóng các mỏ dầu và khoáng sản, bất chấp luật pháp quốc tế và quyền tự quyết của các dân tộc.
Chính các công nghệ mới dường như cũng được thiết kế và sử dụng chủ yếu cho mục đích chiến tranh, và trong những mức độ ý nghĩa, chúng cũng không cho thấy sự gia tăng cơ hội cho tất cả mọi người. Ngược lại, nếu không có sự thay đổi nhịp độ trong việc đảm nhận trách nhiệm chính trị và không có sự tôn trọng đối với các thể chế và thỏa thuận quốc tế, thì vận mệnh của nhân loại có nguy cơ bị tổn hại một cách bi thảm. Thiên Chúa không muốn điều này. Thánh Danh Người không thể bị xúc phạm bởi ý chí thống trị, bởi sự độc đoán và kỳ thị: trên hết, danh Người không bao giờ được viện dẫn để biện minh cho các lựa chọn và hành động chết chóc. Đất nước của quý vị đừng ngần ngại kiểm tra lại lộ trình phát triển của mình và những cơ hội tích cực để định vị bản thân trên trường quốc tế nhằm phục vụ luật pháp và công lý.
Đất nước của quý vị là một đất nước trẻ! Do đó, tôi chắc chắn rằng nơi Giáo hội, quý vị sẽ tìm thấy sự trợ giúp để đào tạo những lương tâm tự do và trách nhiệm, để cùng nhau tiến về tương lai. Trong một thế giới bị thương tổn bởi sự độc đoán, các dân tộc đang đói khát công lý. Cần phải trân trọng những ai tin vào hòa bình và dám thực hiện những chính sách lội ngược dòng, lấy công ích làm trung tâm. Cần có sự can đảm của những tầm nhìn mới và một cam kết giáo dục để dành không gian và niềm tin cho giới trẻ. Thành đô của Thiên Chúa, thành đô của hòa bình, thực sự cần được đón nhận như một món quà đến từ trên cao, nơi chúng ta hướng về bằng khát vọng và mọi nguồn lực của mình. Đó vừa là lời hứa, vừa là nhiệm vụ. Cư dân nơi ấy sẽ “đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái” (Is 2,4) và sau khi mọi giọt nước mắt được lau khô, họ sẽ tham dự vào bàn tiệc không còn dành riêng cho một tầng lớp thượng lưu, vì những thức ăn béo ngậy, rượu ngon và những món ăn thượng hạng (x. Is 25,6) sẽ được sẻ chia cho tất cả mọi người.
Thưa Ngài Tổng thống, thưa quý vị, chúng ta hãy cùng nhau bước đi, với sự khôn ngoan và hy vọng, hướng về Thành đô của Thiên Chúa, là thành đô của hòa bình.
Kết thúc cuộc gặp gỡ, trên đường di chuyển đến Tòa Giám mục Malabo, Đức Thánh Cha đã dừng chân tại Nhà thờ Chính tòa dâng kính Thánh Êlisabét nước Hungary để cầu nguyện và chầu Thánh Thể, trước khi về dùng bữa trưa và nghỉ ngơi tại Tòa Giám mục.
Trong cuộc phỏng vấn dành cho báo “France Catholique”, nhân kỷ niệm sắp kỷ niệm một năm Giáo hoàng của Đức Thánh cha Lêô XIV, Đức Hồng y Kurt Koch, Bộ trưởng Bộ Hiệp nhất các tín hữu Kitô, tuyên bố rằng: “Đặt Chúa Kitô ở trung tâm Giáo hội, hiệp nhất trong Giáo hội và theo đuổi hòa bình, đó là ba định hướng chính nổi bật trong triều đại Giáo hoàng của Đức Thánh cha đương kim”.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Chúa Kitô ở trung tâm của Giáo hội
Đặc điểm đầu tiên mà Đức Hồng y Koch nhấn mạnh là tính quy hướng mạnh mẽ về Chúa Kitô của triều đại Giáo hoàng này. Đức Hồng y nói: “Đức Lêô XIV hoàn toàn xác tín rằng cần phải đặt Chúa Kitô ở trung tâm của Giáo hội”, không phải như một khẩu hiệu thiêng liêng, nhưng là điều kiện cho mọi điều khác... chỉ từ vị trí trung tâm này, thách đố lớn thứ hai - sự hiệp nhất - mới có thể được giải quyết. Trong bối cảnh Giáo hội đang trải qua những căng thẳng nội bộ và sự đa dạng các xu hướng, Đức Giáo hoàng nhấn mạnh rằng sự hiệp thông không thể được xây dựng trên những thỏa hiệp mang tính con người, mà trên một điểm quy chiếu chung: Chúa Kitô.”
Hiệp nhất như một thách đố nội tại
Đức Hồng y Koch nhìn nhận rằng trong Giáo hội có “nhiều xu hướng” và cả “những căng thẳng”, khiến việc đạt được hiệp nhất trở thành nhiệm vụ cấp bách. Đây không chỉ là vấn đề nội bộ: một Giáo hội bị chia rẽ sẽ mất uy tín khi đề xuất hòa giải cho thế giới. “Nếu Giáo hội là một cộng đoàn chia rẽ, làm sao có thể giúp tái lập sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu? Làm sao có thể góp phần khôi phục hòa bình thế giới?”. Theo Đức Hồng y Bộ trưởng Bộ Hiệp nhất các tín hữu, mô hình mà Đức Giáo hoàng Lêô XIV hướng tới không phải là sự đồng nhất, nhưng là hiệp nhất trong đa dạng, theo gương Ba Ngôi Thiên Chúa: những Ngôi vị khác biệt nhưng hiệp nhất sâu xa.
Một triều đại Giáo hoàng mang gốc rễ Augustinô
Một đặc điểm khác, theo Đức Hồng y Koch là ảnh hưởng của linh đạo của thánh Augustinô, vốn hiện diện thường xuyên trong các bài phát biểu và bài giảng của Đức Thánh cha. Đức Thánh cha đặc biệt nhấn mạnh mối liên hệ giữa Giáo hội và Bí tích Thánh Thể, với ý tưởng truyền thống: “Giáo hội làm nên Thánh Thể, và Thánh Thể làm nên Giáo hội.” Khẩu hiệu giám mục của Đức Giáo hoàng, In illo uno unum: Trong Đấng là Một, chúng ta nên một, cũng cần được hiểu trong bối cảnh này, tóm lược tầm nhìn của ngài: một Giáo hội đa dạng nhưng hiệp nhất trong Chúa Kitô.
Châu Âu - một mối quan tâm căn bản
Trong bối cảnh chung này, nổi lên một mối quan tâm cụ thể, đó là châu Âu. Đức Hồng y Koch, người Thụy Sĩ Đức, tiết lộ rằng Đức Lêô XIV đang lo lắng theo dõi tình trạng tinh thần của một châu lục nơi đức tin không còn giữ vị trí trung tâm. Ngài nhận định một cách thận trọng nhưng rõ ràng: đức tin tại châu Âu “đang đứng trước nguy cơ bị lãng quên nghiêm trọng”. Đây không chỉ là một mất mát tôn giáo, nhưng còn chạm đến chính bản sắc của lục địa này, vốn có nguy cơ đánh mất nền tảng nếu chỉ tập trung vào lợi ích vật chất mà thiếu một nền tảng tinh thần chung.
Sự thay đổi trong nền tảng xã hội
Cuộc khủng hoảng đặc biệt rõ trong lĩnh vực sự sống con người. Đức Hồng y Koch chỉ ra sự thay đổi sâu sắc trong cách hiểu về quyền con người: “Trước đây, nền tảng của nhân quyền là quyền được sống. Nay người ta nói đó là quyền được giết. Đó là điều hoàn toàn trái ngược.” Nhận định này liên quan đến các tranh luận hiện nay, như vấn đề an tử, mà theo ngài là dấu hiệu của việc đánh mất những điểm quy chiếu căn bản.
Một triều đại Giáo hoàng đang hình thành
Theo Đức Hồng y Koch, gần một năm sau khi được bầu chọn, Đức Lêô XIV đang tỏ ra là một vị Giáo hoàng có đường nét rõ ràng: tập trung vào Chúa Kitô, hướng đến hiệp nhất và nhạy bén trước những thách thức đe dọa đức tin, đặc biệt tại châu Âu. Trong bối cảnh căng thẳng nội bộ và sự mất phương hướng tại phương Tây, Đức Giáo hoàng gợi ý rằng ưu tiên hàng đầu chính là khôi phục điều nền tảng nhất: đức tin - bởi nếu thiếu điều này, Giáo hội sẽ mất khả năng trở thành dấu chỉ, và châu Âu có nguy cơ đánh mất căn tính của mình.
(ekai.pl 20-4-2026)
Thứ Ba, ngày 21 tháng Tư năm 2026, Đức Thánh cha Lêô XIV sẽ giã từ Angola để bay tới nước Guinea Xích đạo, chặng chót trong chuyến tông du của ngài tại châu Phi.
Phúc Nhạc | RVA
Đức Thánh cha sẽ đến thành phố Malabo, thủ đô cũ của nước này, dự kiến lúc gần 12 giờ trưa.
Sau nghi thức tiếp đón ở phi trường, Đức Thánh cha sẽ đến thăm Tổng thống, rồi gặp chung các đại diện chính quyền, các tầng lớp xã hội và ngoại giao đoàn lúc 13 giờ trưa.
Ban chiều cùng ngày, lúc 16 giờ Đức Thánh cha sẽ viếng thăm Đại học mới được đặt tên là “Giáo hoàng Lêô XIV”. Tiếp đến, Đức Thánh cha còn thăm một bệnh viện tâm trí trước khi về Tòa Tổng Giám địa phương, nơi ngài sẽ ở trong hai ngày viếng thăm nước Guinea Xích đạo.
