Không đâu trên Thế giới mà người dân được rảnh rỗi như ở Việt Nam, vì mọi việc đã có Nhà nước lo. Cả cái bụng cũng được Đảng ăn giúp nên nếu muốn sống tiếp, dân chỉ cần uống nước lã cầm hơi. Đó là kết qủa nhãn tiền từ 7 ngày họp của Trung ương đảng kỳ 12 từ ngày 05 đến chiều 11/10/2015.
Trước ngày khai mạc, nội bộ đã có hy vọng “đột biến” trong việc chọn Nhân sự cho khoá XII, căn cứ vào quyết định của Hội nghị 11 (từ ngày 04 đến 07 tháng 5/2015), theo đó, những cán bộ tham nhũng, làm giầu nhanh không chứng minh được, xa dân, mất phẩm chất, suy thoái tư tưởng v.v… sẽ bị loại. Nhưng cuối cùng, đảng vẫn bưng kín mọi chuyện. Lãnh đạo coi chuyện điều hành việc nước là của riêng phe nhóm nên không cần phải cho “dân biết, dần bàn, dân làm, dân kiểm tra” như đảng vẫn lu loa tuyên truyền từ xưa đến nay.
Người dân chỉ nghe thấy ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng bảo: “Ban Chấp hành Trung ương cơ bản tán thành với Báo cáo của Bộ Chính trị và thảo luận, đề xuất nhiều ý kiến về tiêu chí xem xét trường hợp "đặc biệt" đối với Uỷ viên Trung ương và Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI tái cử khoá XII, tiêu chuẩn cụ thể của từng chức danh (Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội); về các phương án lựa chọn các chức danh lãnh đạo chủ chốt.”
Chả ai biết những “tiêu chí”, “tiêu chuẩn” và các trường hợp "đặc biệt" được đảng tự biên, tự diễn, vẽ đường cho hươu chạy là cái chi chi nên không ai dám thắc mắc khi ông Trọng tiếp xúc với cử tri Ba Đình và Tây Hồ ngày 12/10/2015.
Khi ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về Sài Gòn tiếp xúc cử tri Quân 1 và Quận 4 ngày 12/10/2015 cũng không nói gì với người dân nên từ Bắc vô Nam đều mù mịt như nhau. Tuy vậy, người dân cũng đã nghe ông Trọng khoe: “Trung ương đã bỏ phiếu biểu quyết lần thứ nhất danh sách nhân sự mới lần đầu được dự kiến giới thiệu tham gia Ban Chấp hành Trung ương khoá XII (cả Uỷ viên Trung ương chính thức và dự khuyết); Trung ương ghi phiếu đề xuất danh sách các đồng chí Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương khoá XI đủ tiêu chuẩn, điều kiện tái cử Ban Chấp hành Trung ương khoá XII và ghi phiếu đề xuất, giới thiệu nhân sự đủ tiêu chuẩn, điều kiện tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XII.” ( Trích Diễn văn Bế mạc)
Như thế là đảng làm “trọn gói” từ chọn đến bầu ở địa phương cho đến chuyện chấp thuận (hay thông qua cũng thế) ở Trung ương. Ai được lọt vào Trung ương, ai phải về vườn, ai trong số 16 Ủy viên Bộ Chính trị và 4 chức chóp bu gồm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ ở lại và làm gì ở đảng khoá XII cũng không ai biết.
Sự thiếu minh bạch trong việc “bầu” và “bán” này, tuy vậy hãy còn nhiều tiếng bấc tiếng chì nên ông Trọng mới nói: “Ban Chấp hành Trung ương giao Bộ Chính trị và Tiểu ban Nhân sự căn cứ Nghị quyết của Hội nghị, Báo cáo giải trình, tiếp thu của Bộ Chính trị và các ý kiến đóng góp của Trung ương, tiếp tục xem xét, rà soát thật kỹ, bổ sung, hoàn chỉnh các phương án nhân sự theo đúng quy trình công tác nhân sự đã đề ra để báo cáo Trung ương xem xét, quyết định tại các Hội nghị Trung ương tiếp theo.” Bộ Chính trị nuôi hy vọng mọi việc sẽ thu xếp xong ở phiên họp chót thứ 14 của Ban Chấp hành Trung ương XI, nhưng không cho biết bao giờ sẽ diễn ra. Cũng như bao giờ thì phiên họp thứ 13 sẽ được tổ chức cũng chả ai biết, nhưng chắc chắn phải sau kỳ họp thứ 10 của Quốc hội, dự trù khai mạc vào ngày 20-10, bế mạc ngày 25-11-2015. Nghị trình của Quốc hội kỳ 10 cũng có cả việc thảo luận về đề án nhân sự cho khoá đảng XII vừa mới thông qua lần thứ nhất tại Hội nghị Trung ương 12.
Cách làm này của ông Trọng và Bộ Chính trị rất khôn vì khi có Quốc hội dính vào thì coi như trách nhiệm cá nhân của ông Trọng, người đứng đầu phe bảo thủ, giáo điều trong Bộ Chính trị sẽ được hóa giải, không ai quy trách được ông ! Như vậy dự kiến ban đầu Đại hội đảng XII sẽ khai mạc vào tháng 1/2016 sẽ khó xẩy ra vì Lãnh đạo phải chuẩn bị đón Tổng thống Mỹ Barack Obama, dự trù ghé thăm Việt Nam, sau Hội nghị APEC (18-19/11/2015) ở Manila, Phi Luật Tân và ông bạn Chủ tịch “16 vàng, 4 tốt” Tập Cận Bình của Trung Quốc cũng muốn thăm Việt Nam vào cuối năm, trước kỳ Đại hội đảng XII. Thắc mắc đang xôn xao ở Việt Nam là tại sao Chủ tịch, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Hoa Tập Cận Bình cũng muốn thăm Việt Nam trước ngày đảng Cộng sản Việt Nam có Tổng Bí thư mới, hay trước khi ông Trọng tái trúng cử ?
KHÔNG HÒA TAN
Mọi nghi vấn đang lảng vảng giữa Hà Nội và Bắc Kinh thì có tin Đại tướng Phùng Quang Thanh, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã rời Hà Nội đi tham dự cuộc gặp không chính thức giữa Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc với Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN và Diễn đàn Hương Sơn từ ngày 14 đến 18/10 tại Bắc Kinh.
Thống Tấn Xã Việt Nam viết : “ Tham gia đoàn có các đồng chí: Trung tướng Nguyễn Đức Hải, Viện trưởng Viện Chiến lược Quốc phòng; Trung tướng Vũ Văn Hiển, Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng; Thiếu tướng Vũ Chiến Thắng, Cục trưởng Cục Đối ngoại, Bộ Quốc phòng; Thiếu tướng Ngô Quang Liên, Trợ lý Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Thiếu tướng Vũ Tiến Trọng, Viện trưởng Viện Quan hệ Quốc tế về Quốc phòng.”
Đây là chuyến đi nước ngòai đầu tiên của tướng Thanh, người thân Trung Quốc, kể từ ngày từ Pháp về nước ngày 25/07/2015 sau chuyến thăm và nằm bệnh viện Georges Pompidou, Paris để được phẫu thuật một khối u phổi (ngày 30/06/2015).
Nhưng thay vì ở lại nhà riêng thì tướng Thanh lại được bố trí ở và làm việc luôn tại Bộ Quốc phòng vì “lý do sức khỏe”.
Trước khi đi Trung Quốc, ông Thanh đã tiếp Phó Tổng Tham mưu trưởng Trung Quốc, Thượng tướng Tôn Kiến Quốc ngày 10/08/ (2015), sau khi hai nước tiến hành cuộc đối thoại chiến lược về quốc phòng tại Hà Nội.
Liệu tướng Thanh có mang thông điệp gì đặc biệt của ông Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh hay không thì chưa biết, nhưng chuyện một Ủy viên Bộ Chính trị có nhiều “quan hệ đặc biệt” với Trung Quốc sang Trung Hoa ngay sau Hội nghị Trung ương 12 có quyết định sơ bộ về nhân sự cho khoá đảng XII cũng đáng chú ý.
Có tin tướng Thanh sẽ nghỉ hưu và người lên thay là Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, Thứ trường Quốc phòng, Tổng Tham mưu Trưởng.
Trước đó 2 ngày, Đài Tiếng nói Việt Nam (Voice of Việtnam,VOV) đưa tin: “ Chuẩn bị cho kỳ họp thứ 10, Quốc hội khóa XIII, chiều ngày 12/10, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đại biểu Quốc hội thành phố Hà Nội và các thành viên Đoàn đại biểu Quốc hội Hà Nội, đơn vị bầu cử số 1 đã tiếp xúc cử tri quận Ba Đình và Tây Hồ.” Ông Trọng đã nói chuyện với cử tri nhiều vấn đề, nhưng khi đế cập đến hợp tác kinh tế giữa Việt Nam và nước ngoài, ông lưu ý mọi người : “Đặc biệt, trong thời gian tới, chúng ta phải sẵn sàng đón nhận cả cơ hội và thách thức trong quá trình hình thành Cộng đồng ASEAN và Việt Nam đã ký một loạt hiệp định thương mại song phương cũng như vừa kết thúc đàm phán Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). “Tham gia những hiệp định như thế này có nghĩa sắp tới chúng ta hội nhập vào sân chơi chung. Vấn đề là làm sao hội nhập nhưng không hòa tan, vẫn giữ được độc lập, tự chủ, giữ được bản sắc riêng, giữ được thể chế chính trị của chúng ta. Đó là bài toán rất là cơ bản và cũng rất khó.”
Lập trường “hội nhập nhưng không hòa tan” và “đổi mới nhưng không đổi màu” đã được Hội đồng Lý luận Trung ương đưa ra từ khóa đảng VII thời Đỗ Mười làm Tổng Bí thư, khi ấy ông Trọng là Trưởng ban Tư tưởng-Văn hóa, Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương. Do đó, khi ông Trọng lập lại lập trường chính trị này chẳng qua ông muốn khẳng định dù có hội nhập làm ăn với các chế độ chính trị khác thì vẫn phải “giữ được thể chế chính trị của chúng ta”, hay chế độ Cộng sản độc tôn và độc tài giống như chế độ ở Trung Quốc.
Quan điểm chính trị giữ vững chế độ dựa trên nền tảng Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh của ông Trọng và của những người Cộng sản giáo điều, bảo thủ, chậm tiến và lạc hậu ở Việt Nam đã bị liên tục lên án đang làm cho dân nghèo, nước mạt. Bằng chứng người dân Việt Nam đang lâm vào ngõ bí của mức “lợi tức trung bình thấp”, sau 30 năm “đổi mới” vì đảng cứ tiếp tục ôm cứng chủ trương kinh tế nửa nạc nửa mỡ gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.
Nhưng tờ Thời báo Kinh tế Việt Nam loan tin ngày 13/10/2015 rằng một báo cáo về tình hình Kinh tế của Quốc hội tại kỳ họp thứ 10, dự trù khai mạc ngày 20/10 (2015), sẽ nói ra nhiều sự thật không lạc quan.
Báo này viết: “Theo Ủy ban Kinh tế (Quốc Hội), nhiều chỉ tiêu kinh tế xã hội đạt thấp so với Nghị quyết quốc hội và kế hoạch 5 năm 2011- 2015.
Đó đều là những chỉ tiêu cơ bản đo sức khỏe cho nền kinh tế.
Trước hết, về GDP, tăng trưởng bình quân giai đoạn 2011- 2015 khoảng 5,88%/ năm, thấp hơn giai đoạn trước và thấp xa so với chỉ tiêu tăng trưởng bình quân 6,5%- 7%.
Đóng góp của yếu tố năng suất tổng hợp vào tăng trưởng còn hạn chế ở mức 24- 25% trong khi con số này ở một số nước trong khu vực là 35-40%.
Điều đáng chú ý là vào thời điểm năm 2010, yếu tố năng suất tổng hợp vào tăng trưởng của nền kinh tế Việt còn đạt được mức 28- 29%.
Năng suất lao động Việt Nam so với Singapore chỉ bằng 1/18, Malaysia bằng 1/6,5…Tốc độ tăng của khu vực dịch vụ sụt giảm trong hai năm gần đây, năm 2014 tăng 5,96% và năm 2015 tăng khoảng 6,4% thấp hơn mức 6,56% của năm 2013.”
Vẫn theo báo cáo này thì mức “chi thường xuyên vẫn tăng nhanh, khiến cho tổng chi đầu tư phát triển nguồn ngân sách Nhà nước giai đoạn 2011-2015 chỉ còn ở mức khoảng 18,1 % so với tổng chi cân đối ngân sách Nhà nước, giảm mạnh so với 25% trong tổng chi ngân sách Nhà nước giai đoạn 2006 – 2010.
Bội chi ngân sách dự kiến là 5% không đạt mục tiêu giảm xuống còn 4,5% GDP (bao gồm cả trái phiếu Chính phủ).
Nợ công nằm trong giới hạn cho phép nhưng tăng nhanh trong giai đoạn 2011-2015. Tỷ lệ nợ công/GDP năm 2011 là 50,1%, năm 2012 là 50,8%, năm 2013 là 54,5%, ước năm 2014 là 59,6%, dự kiến năm 2015 là 61,3%.” Như vậy, trên hết là ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải giải thích tại sao Nhà nước cứ nói mãi “đổi mới” và “tái cơ cấu kinh tế” hoài mà kinh tế lại không tiến lên như các nước trong khu vực Đông Nam Á, nói chi so với các nước tân tiến khác như Nam Hàn và Nhật Bản v.v… ? Vì vậy, câu nói sau đây của ông Trọng với cử tri Hà Nội ngày 12/10 (2015), khi ông nhấn mạnh :” Đổi mới nhưng không được chệch hướng, đổi mới phải đúng đắn, phải đúng quỹ đạo” thì là “hướng nào” và “qũy đạo ở đâu ” ?
“Đại hội XII sẽ tổng kết 30 năm đổi mới và đề ra chiến lược cho chặng đường phát triển mới. Trong đó khẳng định tiếp tục đổi mới toàn diện, mạnh mẽ, đồng bộ hơn nữa, cả về kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh, đối ngoại, hệ thống chính trị ở cơ sở. Tổng Bí thư nhấn mạnh: Đổi mới nhưng không được chệch hướng, đổi mới phải đúng đắn, phải đúng quỹ đạo.
Đổi mới phải đúng quỹ đạo, tính toán cụ thể, không đi chệnh hướng.”
Nếu “qũy đạo” và hướng đi của ông Trọng vẫn làm kinh tế gọi là thị trường, nhưng phải vùi đầu xuống cát “theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, đang làm tòan dân điếu đứng và kìm hãm Việt Nam vươn ra biển khơi thì ông và đảng CSVN thoát sao khỏi bị nhân dân lên án trước lịch sử ?
LẬP LUẬN TRÁI CHIỀU
Ấy vậy mà báo Quân đội Nhân dân vẫn ngạo ngược viết rằng : “ Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước là sự lựa chọn tất yếu của lịch sử, là ý nguyện của toàn dân. Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời là sản phẩm của sự kết hợp giữa Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, phong trào công nhân và phong trào yêu nước Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời vừa tuân theo quy luật chung, vừa tuân theo quy luật lịch sử đặc thù của Việt Nam.” (QĐND, 5/10/2015)
Ý nguyện của dân muốn đảng đè đầu bóp cổ họ hay đảng đã tự tung tự tác nắm đấu dân lôi đi từ 85 năm qua ?
Những gì đảng viết trong khỏan 1 Điều 4 Hiến pháp đã chứng minh tính tự chiếm, tự khoác vào mình chiếc áo tự may : “Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.” Đảng tự cho mình quyền “lãnh đạo Nhà nước và xã hội”, bất chấp dân có muốn hay không mà dân chủ à ?
Lại còn cái khỏan nói văng mạng “không chấp nhân đa nguyên đa đảng” và “ở Việt Nam không có báo tư nhân” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh mới chướng tai gai mắt, chống lại quyền làm chủ đất nước của dân như thế nào.
Vì thế không lạ khi Tác gỉa bài viết tr6en báo Quân đội Nhân dân, Đại tá, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Văn Cần đã tát nước theo mưa: “Hầu hết những người Việt Nam yêu chuộng hòa bình đều hiểu rõ một điều, trong hơn 85 năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam không giành quyền lực với bất kỳ đảng nào khác, mà Đảng ta đã được chính nhân dân tin tưởng, lựa chọn giao cho trọng trách lãnh đạo đất nước, dù trong nhiều thời kỳ, ở Việt Nam đã tồn tại các đảng khác. Còn nhớ, năm 1946, ngoài Đảng Cộng sản, ở nước ta còn có sự tồn tại của hai đảng (Việt Nam Quốc dân Đảng, Việt Nam cách mạng đồng minh hội); khi quân Tưởng rút khỏi Việt Nam, hai đảng này cũng cuốn gói chạy theo.”
Chả cần phải cãi nhau làm gì cho mất thời giờ nhưng rõ ràng ông Cần đã quên mất vai trò “khủng bố” và “ám sát” đẫu máu của ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã giao cho 2 ông Võ Nguyên Giáp và Trần Quốc Hòan lúc ấy để loại phe Quốc gia trong Chính phủ liên hiệp năm 1946.
Các lãnh tụ Việt Nam Quốc dân Đảng Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh và Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội (Việt Cách) Nguyễn Hải Thần đã phải chạy qua Tầu lánh nạn Cộng sản mà gọi là “chạy theo” thì lịch sử đã mù mắt hay sao ?
Tác gỉa Quân đội này cũng quên rằng, đầu phải cần chém giết lẫn nhau hay gây ra chiến tranh huynh đệ tương tàn như đảng CSVN đã chủ động gây ra cho nhân dân trong 2 cuộc chiến gọi là “chống Pháp gìanh độc lập” và “chống Mỹ cứu nước”, mới có thể “Giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước” ?
Cái gía máu xương phải trả cho “giải phóng” và “thống nhất đất nước” của trên dưới 6 triệu con người Việt Nam trong 2 cuộc chiến nồi da xáo thịt của đảng CSVN là qúa đắng cay. Con mắt lịch sử vẫn đang mở to ở giữa Thủ đô Hà Nội chứ chưa nhắm lại đâu mà nói huyên thuyên làm chi ?
Do đó không gì sai lầm cho bằng khi Tác gỉa Nguyễn Văn Cần kết luận rằng: “Vì vậy, với tuyệt đại đa số nhân dân, Đảng Cộng sản Việt Nam là hiện thân cho quyền lực chính đáng từ trong lịch sử.”
Lịch sử này cũng cho thấy sau 40 năm thống nhất đất nước và 30 năm gọi là “đổi mới” nhưng không đổi màu của đảng CSVN đã làm cho đất nước băng họai ra sao và con người Việt Nam ly tán chừng nào để cho Đảng ôm hết quyền lực và ăn hết mọi thứ thì nhân dân còn gì ngoài bát nước lã ? -/-
GNsP (08.10.2015) – Càng sống lâu, người gìa càng lú lẫn là luật tự nhiên nhưng chuyện đảng Cộng sản Việt Nam cứ mãi tự cử, tự bầu để ăn hết quyền dân không chỉ kéo dài hại nước mà còn phản dân hơn bao giờ hết.
Chuyện này nói lại chỉ bằng thừa và nhàm tai, bực mình nhưng Hội nghị Trung ương 12 của khoá đảng XI từ ngày 05 đến 11 tháng 10/2015 lại cố tình khêu ra cho vết thương chảy máu tiếp. Theo như lối vẽ đường chỉ lối của Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng thì cách thức bầu chọn người vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khoá XII, dự trù diễn ra đầu năm 2016, đã biến 175 Ủy viên Chính thức trong tổng số 200 Ủy viên (25 Ủy viên Dự khuyết không được quyền bỏ phiếu) thành những con người máy cho Bộ Chính trị bấm nút bảo sao làm vậy.
Theo nội dung diễn văn khai mạc của ông Trọng sáng ngày 05/10 (2015) thì trong 7 ngày họp, các Ùy viên Trung ương sẽ thảo luận và cho ý kiến các vấn đề: 1)– Nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội 5 năm 2016 – 2020 và Chiến lược phát triển kinh tế – xã hội 10 năm 2010 – 2020. 2)– Công tác chuẩn bị nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khoá XII. 3)– Về phương hướng bầu cử đại biểu Quốc hội khoá XIV và bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 – 2021. Vấn đề chọn “nhân sự” cho khóa XII là quan trọng hơn cả vì đảng CSVN đang phải vật lộn với giữa “đổi mới kinh tế” và đòi hỏi phải “đổi mới chính trị” để tồn tại.
Đã có nhiều ý kiến trong một số lãnh đạo đảng, các “lão thành cách mạng” và trí thức cấp tiến muốn đảng phải thay chiếc áo độc tài độc đảng bằng chiêc áo “dân chủ”. Họ nói đã đến lúc đảng phải chấp nhận những ý kiến trái chiều và ngồi chung với người ngoài đảng để đòan kết toàn dân, hòa giải dân tộc thì mới xây dựng được đất nước để đưa dân tộc tiến lên. Nếu không, đất nước và con người Việt Nam sẽ tiếp tục bị bỏ lại sau lưng bởi nhân dân các nước trong khu vực, kể cả hai dân tộc Lào và Kampuchia, từng có qúa khứ chậm tiến và lạc hậu hơn Việt Nam. Ấy là chưa nói đến hiểm họa bị Tầu “bóp cổ” lúc nào cũng đặt Việt Nam nằm trên thớt Bắc Kinh. Nhưng những ý kiến chân thực này đã bị các “chiếc loa phường” của Hội đồng Lý luận Trung ương, Ban Tuyên giáo và Tổng cục Chính trị Quân đội phủ quyết trước khi nhen nhúm thảo luận trong nội bộ đảng. Vì vậy, tuy cách chọn nhân sự của Bộ Chính trị khoá XI có khác với tất cả các khóa trước, từ khoá VI thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh năm 1986 đến khoá X thời Nông Đức Mạnh, nhưng những người được chọn kỳ này vẫn phải ưu tiên hàng đầu là tuyệt đối cắm đầu kiên định vào đống bùn “Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh” như họ vẫn làm từ rước. Lý do ông Nguyễn Phú Trọng buộc lãnh đạo tương lai phải “bảo vệ chủ nghĩa Cộng sản cho đảng có lý do tồn tại” vì đảng đang phải đối phó rất gay gắt với tình trạng suy thoái tư tưởng, không còn tin vào chủ nghĩa Cộng sản và chủ trương, đường lối cầm quyền của đảng đang lan rộng, ăn sâu trong hàng ngủ ngót 4 triệu đảng viên và Lực lượng võ trang, quan trọng nhất là hai lực lượng quân đội và Công an.
Đảng cũng đã giơ hai tay, hai chân đầu hàng quốc nạn tham nhũng; đạo đức của cán bộ, đảng viên đã rơi xuống vực sâu khiến dân không còn muốn liên hệ gì với đảng nữa. Đó là lý do tại sao kỳ này ông Trọng muốn làm khác để nắm chắc phần thắng không có đối lập với đảng ngay từ các địa bàn cơ sở. Ông nói: “Tiểu ban Nhân sự đã thành lập 168 tổ công tác, gồm một số cán bộ của các ban đảng Trung ương làm nhiệm vụ theo dõi, nắm tình hình và chứng kiến việc giới thiệu nhân sự ở các địa phương, cơ quan, đơn vị. Đến đầu tháng 7/2015, đã có 63 tỉnh, thành phố và 107 ban, bộ, ngành, cơ quan, đơn vị ở Trung ương thực hiện xong việc giới thiệu nhân sự vòng 1. Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị đã nghe báo cáo kết quả giới thiệu vòng 1 và cho ý kiến về nguyên tắc, tiêu chí lựa chọn nhân sự để giới thiệu vòng 2; về phương pháp, cách làm và việc triển khai thực hiện giới thiệu vòng 2. Trong tháng 8/2015, tất cả các tỉnh, thành phố và ban, bộ, ngành, cơ quan, đơn vị ở Trung ương đã hoàn thành việc giới thiệu nhân sự vòng 2.” Bộ Chính trị tuy chỉ có 16 người, có người tuy có học hàm cấp Tiến sỹ nhưng chỉ sáng trên giấy, lại cầm trịch, lèo lái, chọn người lãnh đạo 90 triệu dân. Đại đa số đảng viên không có tiếng nói hay chẳng có quyền hành gì trong cách chọn lựa này, nói chi đến “quyền làm chủ” chỉ thấy trên giấy của nhân dân.
Vì vậy, ông Trọng đã nói trắng ra : “Tại Hội nghị này, Bộ Chính trị trình Trung ương kết quả giới thiệu nhân sự qua hai vòng của các cấp ủy, tổ chức đảng, các cơ quan, đơn vị trực thuộc Trung ương. Đề nghị Trung ương bám sát Phương hướng và Quy trình công tác nhân sự, nghiên cứu kỹ các phương án giới thiệu nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khoá XII để thảo luận và đóng góp ý kiến. Căn cứ vào kết quả Hội nghị Trung ương lần này, Bộ Chính trị sẽ chỉ đạo việc tiếp tục chuẩn bị, hoàn chỉnh các hồ sơ, xem xét những trường hợp cụ thể, hoàn thiện thêm các phương án về nhân sự để Trung ương xem xét, quyết định vào các hội nghị tiếp theo.” Như vậy, tuy thời gian vào họp Đại hội XII chỉ còn hơn 100 ngày hay 3 tháng là nhiều mà Danh sách Ủy viên Trung ương chuẩn của khoá XII vẫn chưa ngả ngũ. Theo ông Trọng thì chuyện ngổn ngang này sẽ được “quyết định vào các hội nghị tiếp theo” , sau khi Trung ương đã cho ý kiến tại Hội nghị lần này ( kỳ 11). Khi ông Trọng dùng chữ “các”, tức hơn “một” trong câu nói tuy ngắn mà hàm chứa vẫn còn nhiều bất đồng trong cách chọn người cho khoá đáng XII. Nhưng đảng có mấy phe, bao nhiêu nhóm mà khó khăn đến phút chót như thế ? Chưa bao giờ thấy việc chọn người để “bầu”, rất hình thức từ các Đại hội trước, gặp khó khăn, rắc rối như kỳ này.
Tại sao ? Phải chăng vì những “tiêu chuẩn” mà chính ông Nguyễn Phú Trọng, hay của phe “đa số” trong số 16 Ủy viên Bộ Chính trị đã đặt ra để chọn các “ứng viên” khóa XII, kể cả Bộ Chính trị và 4 chức danh “chủ chốt”, đã biến thành những dao mã tấu cho đảng đánh nhau nên mới khó khăn, phức tạp như bây giờ ? TIÊU CHUẨN CHO AI ?
Còn nhớ trong Diễn văn Bế mạc Hội nghị Trung ương 11, từ ngày 04 đến ngày 07-5-2015, ông Trọng nói về 3 nhóm tiêu chuẩn đối với Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XII, được dựa trên cái sườn của Nghị quyết Trung ương 3 (Khoá VIII) về “Chiến lược cán bộ thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước“, theo đó ưu tiên số 1 là :”Có tinh thần yêu nước sâu sắc, có bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc; có ý chí chiến đấu cao, gương mẫu thực hiện nguyên tắc, kỷ luật của Đảng, nói đi đôi với làm, dám đương đầu với khó khăn, thử thách, quyết liệt trong hành động, làm việc có hiệu quả.” Thứ 2: “– Có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, được cán bộ, đảng viên và nhân dân tín nhiệm; có tinh thần trách nhiệm cao, tận tuỵ với công việc; dám hy sinh lợi ích cá nhân vì lợi ích chung của Đảng, của đất nước. Bản thân không tham nhũng, quan liêu, cơ hội, vụ lợi, tham vọng quyền lực và kiên quyết đấu tranh chống các biểu hiện tiêu cực, quan liêu, tham nhũng; không để vợ, chồng, con, người thân lợi dụng chức quyền để trục lợi; có ý thức giữ gìn sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, gương mẫu chấp hành sự phân công và nguyên tắc tổ chức, kỷ luật của Đảng, nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ, nguyên tắc tự phê bình và phê bình; công minh, công bằng trong đánh giá, xử dụng cán bộ.”
Thứ 3: “– Có trí tuệ, tầm nhìn, tư duy chiến lược để tham gia hoạch định đường lối, chính sách và sự lãnh đạo tập thể của Ban Chấp hành Trung ương; có năng lực cụ thể hoá và lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện thắng lợi đường lối, chính sách, nhiệm vụ của Đảng, chiến lược phát triển đất nước trong giai đoạn mới; qua thực tiễn thể hiện rõ là người có năng lực, sáng tạo, làm việc có hiệu quả, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm; đoàn kết, quy tụ, phát huy được đội ngũ cán bộ trong lĩnh vực, địa bàn được phân công, lãnh đạo cơ quan, đơn vị hoàn thành tốt chức năng, nhiệm vụ được giao; có ý thức, trách nhiệm và khả năng tham gia thảo luận, đóng góp vào các quyết định chung của Ban Chấp hành Trung ương; đủ sức khoẻ để hoàn thành nhiệm vụ.” Với những điều kiện và tiêu chuẩn chọn người cụ thể này, tất nhiên dân nghe rất khoái lỗ nhĩ. Nhưng nhìn quanh thấy chỗ nào, khe nào, hang nào cũng có cán bộ, đảng viên—nhất là những kẻ có chức có quyền–tham nhũng “ăn nhậu” với nhau ngổi chồm hổm giữa giờ làm việc thì dân hơi nghi chả hiểu ông Trọng hay phe “đa số trong Bộ Chính trị 16 người” định soi đèn bắt ai, bỏ ai, hay loại ai trong đám Lãnh đạo bây giờ ? Có lẽ chả ai biết, hay có biết cũng không dám hé răng. Chỉ thấy ông Trọng còn tiết lộ chi tiết chọn “nhân tài” cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư và 4 chức danh chủ chốt gồm Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng cũng khá gay gắt và rắc rối. BỘ CHÍNH TRỊ-LÃNH ĐẠO CHÓP BU Ông nói: “Cũng tại Hội nghị này, lần đầu tiên, Bộ Chính trị trình Trung ương Báo cáo về công tác chuẩn bị nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt. Trên cơ sở tổng kết công tác chuẩn bị nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt từ Đại hội VI đến Đại hội XI, cả về tiêu chuẩn, cơ cấu, số lượng, độ tuổi, quy trình giới thiệu, lựa chọn, kết quả bầu cử các khoá, việc phân công các chức danh chủ chốt, Báo cáo của Bộ Chính trị đã rút ra một số kinh nghiệm, phương pháp, cách làm và kiến nghị với Trung ương những vấn đề cần áp dụng cho khoá này.” Tuy nói thế nhưng dân và đảng viên vẫn bị ông Trọng bịt mắt. Không ai biết mấy ông bà Bộ Chính trị đã mần chi hay làm ra sao mà giấu kín như mèo giấu “kít” ?
Đảng khoe “nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, do dân và vì dân…nhân dân làm chủ” mà đầy tớ của dân là đảng viên lại đóng cửa chia chác miếng ăn với nhau thì ông chủ treo mõm chứ còn gì nữa phải không ? Mọi người chỉ được nghe ông Trọng phán trong Diễn văn hôm khai mạc (05/10/015) : “Đề nghị Trung ương tập trung nghiên cứu kỹ Báo cáo của Bộ Chính trị và các tài liệu nhân sự có liên quan để thảo luận, cho ý kiến về các nội dung này, nhất là về đề xuất tiêu chí xem xét trường hợp “đặc biệt” đối với Uỷ viên Trung ương và Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI tái cử khoá XII; trên cơ sở tiêu chuẩn chung của 4 chức danh lãnh đạo chủ chốt đã nêu tại Phương hướng công tác nhân sự, Báo cáo đã đề xuất tiêu chuẩn cụ thể của từng chức danh (Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội), về các phương án lựa chọn các chức danh lãnh đạo chủ chốt. Thống nhất cao về vấn đề này sẽ là cơ sở rất quan trọng để Trung ương bàn và quyết định nhân sự cụ thể ở các hội nghị Trung ương tiếp theo.” Lại phải lật chồng hồ sơ Hội nghị Trung ương 11 đế nghe ông Trọng nói về những điều kiện được chọn vào Bộ Chính trị.
Ông bảo: “Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư phải là những đồng chí thật tiêu biểu của Ban Chấp hành Trung ương về bản lĩnh chính trị, phẩm chất đạo đức, trí tuệ, ý chí chiến đấu, năng lực lãnh đạo quản lý, có tầm nhìn và tư duy chiến lược, có khả năng phân tích, dự báo, tổng hợp, đề xuất những vấn đề mới một cách đúng đắn; có trình độ hiểu biết sâu sắc về lý luận chính trị, biết phát hiện và sử dụng người có đức có tài; đã tham gia Ban Chấp hành Trung ương, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, còn trong độ tuổi theo quy định và đủ sức khoẻ để đảm đương nhiệm vụ.” Cứ như điều kiện bình thường và công bằng thì ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, 72 tuổi vào lúc Đại hội đảng XII sẽ là người đầu tiên phải rút lui có trật tự. Người cao tuổi kế là Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, 70 tuổi vào năm 2016 cũng phải “về nhà chăn gà”. Kế đến Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng tuổi 65 vào năm 2016 thì không về vườn thì đi đâu ? Thế nhưng thật tréo cằng ngỗng khi thấy ông Trọng nêu ra 3 độ tuổi cho Ủy viên đảng khoá XII, theo đó ông cho biết : “ Ban Chấp hành Trung ương khoá XII cần có 3 độ tuổi (dưới 50; 50 – 60 và từ 61 tuổi trở lên). Trường hợp đặc biệt cần phải cơ cấu vào Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư ngoài độ tuổi theo quy định thì Bộ Chính trị cân nhắc, trình Ban Chấp hành Trung ương xem xét, quyết định việc đề cử với Đại hội Đảng.” Như thế là ông đã tự tay mở cánh cửa cho cả 4 chóp bu hiện hành (Trọng-Sang-Hùng-Dũng) có đường ở lại còn gì nữa phải không ? NHẮM VÀO CON CHIM NÀO ? Nhưng nếu ở lại thì ở đâu, làm gì thì chỉ có các Ủy viên Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương đảng biết và “rỉ tai” với nhau cho được thuận tình, đẹp nghĩa đồng chí mí nhau mà thôi, chả ai dám chia chác. Chỉ biết ông Trọng cũng rất quyết liệt trong phần kết luận Diễn văn Kỳ họp Trung ương 11, khi ông gằn giọng lưu ý: “Kiên quyết không để lọt vào Ban Chấp hành Trung ương những người có một trong các khuyết điểm, như: Bản lĩnh chính trị không vững vàng, không kiên định đường lối, quan điểm của Đảng, có biểu hiện cơ hội chính trị, nói và làm trái Cương lĩnh, đường lối, nguyên tắc của Đảng; tham vọng quyền lực, xu nịnh, chạy chọt, vận động cá nhân, tư tưởng cục bộ, phe cánh, lợi ích nhóm, không dám đấu tranh bảo vệ lẽ phải; vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, mị dân, chuyên quyền, độc đoán, trù dập người thẳng thắn đấu tranh, phê bình; để xảy ra tình trạng mất đoàn kết nội bộ nghiêm trọng, tham nhũng, tiêu cực lớn ở địa phương, đơn vị; không chịu nghiên cứu học hỏi, bảo thủ, trì trệ, làm việc kém hiệu quả, nói không đi đôi với làm; ý thức kỷ luật kém, không chấp hành sự điều động, phân công của tổ chức; kê khai tài sản không trung thực, có biểu hiện giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất, nhiều tài sản khác mà không giải trình rõ được nguồn gốc; bản thân và vợ, chồng, con có lối sống thiếu gương mẫu, lợi dụng chức quyền để thu lợi bất chính; có vấn đề về lịch sử chính trị hoặc chính trị hiện nay.”
Khi nghe thấy ông Trọng nói hăng như thế, uy tín ông lên tận mây xanh trong dư luận nhưng nhiều con mắt lại dồn về phía ông Thủ tướng Dũng và ông Chủ tịch Sang để xem hai ông phản ứng ra sao.
Ông Dũng thì bình chân như vại. Ông Sang nói nhiều đến chống tham nhũng phải thế này thế nọ được dân Sè Goòng vỗ tay đôm đốp. Còn ông Hùnng thì cứ âm thầm làm việc, chậm chạp mà đi cho vững theo đúng chính sách của người xứ Nghệ An, quê hương của dòng họ Cụ Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh ông Hồ Chí Minh, chả việc gì mà ồn ào. Tuy nhiên, vì chưa biết gió sẽ thổi vào Việt Nam theo hướng nào trong năm 2016, nhưng ai cũng biết Việt Nam sẽ đón 2 ông khách Quốc tế nặng ký đến thăm trước ngày khai mạc Đại hôi XII. Đó là Tổng thống Mỹ Barack Obama dự trù ghé thăm vào tháng 11/2015, sau Hội nghị APEC ở Manila, Phi Luật Tân.
Người thứ hai là ông láng giềng , tuy thân nhưng nhiều mưu mẹo hiểm độc có tên là Tập Cận Bình, Lãnh tụ của Trung Quốc đang kiểm soát Hòang Sa và đe dọa chiếm nốt các bãi san hô còn lại ở Trường Sa là hai quần đảo của Việt Nam. Vì vậy, chuyện gì xẩy ra tại Hội nghị 12, kết thúc ngày 11/10/2015, vẫn chưa rõ ràng. Chỉ có điều rõ nhất mà em bé 6 tuổi ở Việt Nam cũng đã thấy, đó là nếu đảng cứ tự cử, tự bầu và tự chia nhau ăn hết thì nhân dân trơ khố là chuyện hiển nhiên. -/-
Không phải chờ đến năm 2013 nhà nước CHXHCN/VC mới ghi điều 4 trên giấy để chiếm độc quyền lãnh đạo đất nước và xã hội. Trái lại, trong những bản văn họ gọi là Hiến Pháp viết vào những năm 1946, 1959, tuy không có điều khoản nào tương tự với điều 4/2013, họ đã hành sử như là lẽ đương nhiên có mà không cần phải viết ra. Sau này, họ thấy không thể làm liều mãi như thế nên điều 4 mới được ghi trên giấy trắng mực đen vào năm 1980.
Sở dĩ có chuyện phải viết ra trên giấy là vì, sau ngày 30-4-1975, những đôi mắt chão chuộc từ bắc vào, từ bưng biền ra đã ngơ ngác trước cảnh sống thực của miền nam. Nơi mà nhà cầm quyền miền bắc ra rả tuyên truyền lừa bịp người dân và đoàn quân sinh bắc tử nam trong suốt hơn hai mươi năm qua là, “ ở miền nam đồng bào ta bị Mỹ- Ngụy kìm kẹp, khổ cực đến nỗi không có mảnh vải để che kín “ bác Hồ ”, khi ăn thì cái bát mẻ cũng không có, phải lấy miếng vỏ dừa mà đựng cơm”, nay đến nơi, hỡi ơi, như thiên đàng trong mộng. Kẻ bật khóc bảo rằng “ man rợ thắng văn minh” ( DTH). Nên sau ngày dẫn vài con heo về cột ở trước những tòa nhà cao, cơ quan, sân tòa Đô Chánh, Tòa án và thả cá vào bồn vệ sinh để nuôi, lớp người mới đến ngỡ ngàng nhìn lại thân thể mình, thấy miếng ăn, tiếng nói của cả đoàn như người tiền sử đến và làm dơ bẩn lây cho miền nam. Vì chưa được giáo hóa, họ không dừng lại trong chiêm ngưỡng, trân trọng. Trái lại, tất cả đều lăn tay áo lên, khởi đầu cho một chương mới của cách mạng Việt cộng. Chương tháo gỡ!
Khởi đầu, kẻ len lén đưa nhau ra chợ trời kiếm vài bộ quần áo cũ, hay cái đài mà người miền nam đã vất vào góc nhà từ lâu, nay lôi ra lau chùi, đem ra chợ giời ngả gía với các nhà cách mạng mới vào phố lần đầu. Kẻ dáo dác, sững sờ nhìn xem cái đồng hồ không người lái có một, hay hai cửa sổ. Cao cấp hơn kiếm cái xe đạp, cái máy chém… gió (quạt điện), cái máy rét (tủ lạnh)! Cứ thế, cũ người mới ta! Kẻ nào có trong tay 4 bảo vật điện, đài, đổng, đạp là tự nhiên thấy ngang bằng giời, thiên hạ đều là dưới mắt! Trong lúc đó, lãnh đạo lặng lẽ đi tháo gỡ, khuân vác đồ dùng ở các cơ quan, chất lên xe. Miếng tôn, con ốc, cái cánh cửa của trường học, của các gia đình đã di tản, không trừ một thứ gì đều có thể trở thành của riêng. Họ tháo gỡ nhanh nhẹn, tự nhiên lắm. Chuyện cũ ấy, không biết “ kẻ thắng cuộc” có còn nhớ hay đã quên?
Riêng người miền nam từ đây trắng mắt ra vì sự nghiệp cách mạng tháo gỡ của Việt cộng. Sau màn vơ vét đồ đạc của cải là sự xuất hiện điều 4 trong bản văn gọi là “hiến pháp thống nhất” 1980: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam được vũ trang bằng học thuyết Mác Lênin là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội”.
Đến năm 1992, bản văn này được đem ra cạo sửa. Điều số 4 được lập lại gần như nguyên bản. Cách đây 2 năm, nó lại ồn ào theo những cái loa ở đầu đường. Vui hơn, nhà nước mở tuồng diễn hài, hỏi ý kiến nhân dân xem cạo sửa thế nào cho tiện. Kết qủa, về phía dân chúng, một em học sinh 19 tuổi, sinh ra sau cái ngày VC cạo sửa HP lần thứ 4 (1992) đã công khai tuyên bố trước tòa án, là cơ sở bảo vệ cho cái bản văn ấy là “ đảng cộng sản đi chết đi”. Đanh thép qúa. Mọi người đã nghe rõ ràng nhá. Lời công bố trước tòa án của em cho thấy sự tồn tại của đảng CS trên đất Việt là không chính đáng, là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Nó như loài ký sinh phải bị khai trừ, phải bị triệt tiêu để người dân được sống.
Nghe thế, phía đảng cộng cũng không kém, cử chủ tịch nước ra tuyên bố “ bỏ điều số 4 là tự sát”. Nghĩa là nếu không giữ được cái điều số 4 này là đảng ta kéo nhau Xuống Hố Cả Nút đấy. Cũng dứt khoát, quyết liệt lắm. Nhưng bám vúi vào đâu mà CS tự “ cho phép”, tự “thừa hưởng”, hay là tự cướp đoạt công quyền của người dân?
a. “Không thể bỏ Điều 4 trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (VOV, 27/5/13) cơ quan tuyên truyền chính thức của nhà nước VC phát đi lời bảo vệ điều 4 như sau: “ Trải qua nhiều thăng trầm, khó khăn của đất nước, nhân dân ta vẫn kiên trì đi theo sự lãnh đạo của đảng …. việc giữ Điều 4 quy định về vai trò lãnh đạo của Đảng là cần thiết. Quy định này khẳng định tính lịch sử, tính tất yếu khách quan sự lãnh đạo của Đảng…”
b. Trang mạng của Nguyễn tấn Dũng ngày 07/03/2013 có bài viết: “Tìm hiểu về điều 4 trong hiến pháp Việt Nam” như sau: “Hiến pháp “thừa nhận” Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội không phải “cho phép” Đảng được lãnh đạo Nhà nước và xã hội… lịch sử đã chúng minh Đảng Cộng Sản Việt Nam là người lãnh đạo duy nhất đáp ứng các yêu cầu bức thiết của nhân dân ta trong các giai đoạn cách mạng. Nhiều Đảng vì không thể đáp ứng được nguyện vọng chính đáng của nhân dân mà tự nguyện giải tán (Đảng dân chủ Việt Nam, Đảng Xã hội Việt Nam đã tự tuyên bố giải thể năm 1988)... Như vậy “Giấy phép” cho Đảng Cộng sản Việt Nam có vai trò lãnh đạo chính là lòng “tin yêu” của dân. Bởi lẻ, từ khi Đảng ra đời đến nay do ý Đảng hợp lòng dân…” Viết rông rài mà không biết có hiểu chữ lịch sử là gì hay không?
c. Báo Công an TP/HCM, đại diện chính thức cho những kẻ chuyên nghề vác búa, có bài viết: “Suy nghĩ về điều 4 HP”ngày 14/10/12: “Về việc sửa đổi Hiến pháp năm 1992, có ý kiến cho rằng, vai trò lãnh đạo của Đảng được thực hiện là từ Đảng có chủ trương đúng, ý Đảng hợp lòng dân. Hiểu điều 4 của Hiến pháp như là “giấy phép” cho Đảng là không đúng. “Giấy phép” cho Đảng có vai trò lãnh đạo chính là lòng tin yêu của dân. Từ khi Đảng ra đời đến nay do ý Đảng hợp lòng dân…” Bài báo nêu rõ gốc của lý luận này là:“ các đại biểu đều nhất trí, tán thành việc giữ Điều 4 quy định về vai trò lãnh đạo của Đảng là cần thiết. Quy định này khẳng định tính lịch sử…”
Tưởng cũng nên nhắc lại là tất cả các đại biểu trong quốc hội Chuột mà bài báo nhắc đến đều là các đảng viên thuộc diện ủy viên trung ương đảng CS. Chẳng có Lê thị Công Nhân, Nguyễn văn Đài, Lê Công Định, em học sinh Phương Uyên…. hay người dân nào khác. Lý do, đại biểu là những học viên đã qua học tập, đã xác định lập trường trung thành với giai cấp vô sản, là những người đã kinh qua kiểm thảo và đã công khai tuyên bố: “ căm thù và đoạn tuyệt với bố mẹ” như Trần Đĩnh đã viết trong Đèn Cù. Họ như thế nên mới thành đại biểu, mới đủ khả năng để viết “ Ý đảng hợp lòng dân”, ngoài ra là không có ai.
Trở lại với những trích dẫn trên, chúng ta có thể nhìn ra sự “chính đáng” hay “quyền lãnh đạo” chính trị và xã hội của cộng sản do các đảng viên Việt Cộng tự sướng, tự diễn dựa trên những điểm sau:
1. Tính lịch sử: có công đánh đuổi thực dân Pháp, và công lao “Ta đánh Mỹ, chiếm miền Nam là đánh cho Trung Quốc” (Lê Duẩn), nên ta có quyền lãnh đạo.
2. Chỉ có đảng cộng sản mới đủ khả năng lãnh đạo, các đảng phái khác đã thất bại, phải tự giải tán rồi.
3. Nhân dân vẫn kiên trì đi theo sự lãnh đạo của đảng, vì ” Ý đảng hợp lòng dân”. Sự thật thế nào?
1. Về tính lịch sử:
Phải công bằng nhận định rằng, dù tội ác của CS gây ra cho dân tộc Việt Nam có chất cao hơn núi, thì họ cũng có đôi ba phần công cán trong việc kháng chiến chống thực dân Pháp cho đến 1945. Sau đó, phải khẳng định rằng, công cán của CS đã không có, nên không thể nói đến chuyện bù lấp cho những tội ác mà chúng đã gây ra cho đất nước từ 1945-1954. Từ sau ngày 20-7-1954 đến nay thì chẳng còn một tý gì để gọi là công cán ngoài những tội ác cao tày non của chúng. Bằng chứng:
a. Cuộc chiến chống thực dân Pháp.1946-1954
Đọc sử ai cũng thấy cuộc chiến do cộng sản chủ động tạo ra với chiêu bài giành độc lập từ 1946-1954 làm tiêu hao hàng triệu sinh mệnh Việt Nam với đoạn kết ở Điện biên phủ là câu chuyện phù phiếm, vô lý, không đáng có. Bởi lẽ,
• Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ việc Nhật ủng hộ, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam Độc Lập", tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền Độc Lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Từ Tuyên Ngôn này, chính phủ của Việt Nam Thống Nhất do Thủ Tướng Trần Trọng Kim đã được thành lập vào ngày 17/4/1945
• Về phía Pháp, Tổng Thống Vincent Auriol, nhân danh Tổng Thống Cộng Hòa Pháp và nhân danh Chủ Tịch Liên Hiệp Pháp, đã ký với Quốc Trưởng Bảo Đại Hiệp Định Elysée công nhận Việt Nam Thống Nhất Và Độc Lập trong Liên Hiệp Pháp. ngà y 8-3-2949. Quy chế Liên Bang Đông Dương đã bị bãi bỏ.
• Do Quyết Nghị ngày 23-4-1949 Quốc Hội Nam Kỳ đã giải tán chế độ Nam Kỳ tự trị và sát nhập Nam Phần vào lãnh thổ Quốc Gia Việt Nam Độc Lập và Thống Nhất.
Như thế, theo lịch sử, Việt Nam đã Độc Lập và Thống Nhất từ ngày 11/3/1945. Chính phủ của Việt Nam Độc Lập Thống Nhất do thủ tướng Trần trọng Kim lãnh đạo đã ra mắt Quốc Dân vào ngày 17-4-1945 là hợp pháp. Tuy nhiên, Hồ chí Minh vì muốn tiếm quyền nên từ ngày 19/8/1945 đã tiến hành đánh phá, cướp chính quyền tại nhiều địa phương. Rồi nhân cuộc bãi thị tuần hành của công chức, học sinh do chính phủ tổ chức tại Hà Nội. Việt Minh đã cướp chính quyền và buộc Quốc Trưởng Bảo Đại thoái vị. Đến ngày 6-3-1946, HCM ký thỏa ước Sơ bộ với Pháp, gồm 2 điều chính: Thứ nhất, Pháp thừa nhận Việt Nam là một quốc gia tự do, có chính phủ, nghị viện và tài chính riêng trong Liên Bang Đông Dương và nằm trong Liên Hiệp Pháp. Kế đến, Việt Nam sẵn sàng tiếp đón quân đội Pháp đến thay thế quân đội Trung Hoa để giải giáp quân đội Nhật. Nhưng sau đó, chính y lại tạo ra cuộc chiến Việt Pháp từ 1946- 1954 với chiêu bài Độc Lập. Nhìn chung, cuộc chiến này là phản bội, hoàn toàn vô ý nghĩa, phi lý. Nó vớ vẩn và không đáng có.
Tệ hơn, nó “đã làm thương vong cho 172,708 người về phía Pháp trong số đó 31,716 là binh sĩ thuộc ba nước Đông Dương, số thương vong về phía quân đội cộng sản không được biết rõ, nhưng được phỏng định ít nhất là nửa triệu, số thường dân bị thiệt mạng trong cuộc chiến vào khoảng 250,000 người… sự thiệt hại về tài sản của nhân dân và về những nguồn lợi kinh tế của Việt Nam trong suốt thời kỳ chiến tranh và cả những năm sau chiến tranh, cộng với sự thiệt hại về nhân mạng, đã cho thấy cái giá của chiến thắng quả thật là quá đắt” ( Lê xuân Khoa). Qúa đắt, phản phúc, phi lý vì thực tế Việt Nam đã có Độc Lập và Thống nhất trước khi cuộc chiến nổ ra. Nó thêm bất hạnh vì sau cuộc chiến, Việt Nam bị chia làm ra làm hai theo hiệp định Geneve 20-7-1954
b. Cuộc chiến chống Mỹ, cứu nước 1954-1975, với hơn 3 triệu mạng người phải chết oan.
Đây là cuộc chiến còn tồi tệ, phi lý hơn cuộc chiến Việt Pháp 1946-1954 do CS chủ trương. Nó đã đẩy cả hai miền nam bắc vào cuộc chiến đẫm máu và nước mắt trong chia lìa. Máu chảy thành sông, xương chất cao như núi và gây ra cuộc thù hận vẫn còn kéo dài đến hôm nay, dù cuộc chiến đã chấm dứt từ 40 năm qua. Tại sao lại có thảm cảnh này?
Trước hết về ý nghĩa. Cuộc chiến do tập đoàn CS HCM chủ xướng với sự trợ giúp của Nga- Tàu để đưa Việt Nam vào vòng nô lệ cho chủ nghĩa cộng sản đã thành tựu đúng hướng đi do HCM chủ trương, và Lê Duẫn, kẻ cầm đầu chiến tranh đã công bố chính nghĩa của cuộc chiến là : “Ta đánh là đánh cho Trung Quốc Liên sô…. Tất cả việc chúng tôi làm là vì Mao chủ tịch”. Nó chẳng có một tý hơi hướng, ý nghĩa nào để gọi là chống Mỹ cứu nước. Đã thế, từ sau ngày hết chiến tranh đến nay, cán lớn như chủ tịch nước, thủ tướng, bí thư đảng, không kể đến hàng ghế dưới, đều thay nhau tìm cách đến Mỹ để ăn mày, cúi xin “ Nó” cấp cho cái giấy tỵ nạn (cho mình và cho con cho cháu). Xem ra, không có một cán cộng nào, từ nhớn đến nhỏ, mồm thì chống Mỹ, nhưng bụng dạ thì đều có chung một mơ ước đến được đế quốc Mỹ xin tỵ nạn!
Riêng việc thống nhất đất nước, nhắc đến càng tủi nhục. Một đất nước Độc Lập, Thống Nhất từ 14-3-1945, vì HCM tạo phản, cướp chính quyền, tạo ra chiến tranh và phải chia ra làm hai. Nay sau hai mươi năm gây chiến với núi tang thương, tuy nước hết chia hai, nhưng nhiều phần đất, biển của Việt Nam có từ trước khi CS gây chiến tranh như Hoàng sa, Trường Sa nay ở đâu? CS đã bán đi, hay cống nạp cho Tàu để làm lễ ra mắt trong ngày xin làm nô lệ cho Trung cộng? Không những Hoàng Sa Trường Sa đã mất, mà cả Nam Quan, Bản Giốc, Tục Lãm, Lão Sơn, đến nhiều vùng biển, đất rừng đầu nguồn cũng không còn. Như thế là thống nhất ư? Ấy là chưa kể đến nỗi hận thù chất chứa trong lòng dân Việt đối với tập đoàn cộng sản từ trong thời chiến đến nay, đã 40 năm rồi, hận thù không hề vơi cạn, lại còn chồng chất thêm.
Riêng phần chủ quyền của đất nước, nền Độc Lập của dân tộc thì đã nằm trong tay Trung cộng toàn quyền vo tròn hay bóp méo. Tập đoàn đảng cộng sản hôm nay không hơn một đám nô lệ thay nhau kéo cày để kiếm sống.! Cái công lao của việc gây ra chiến tranh theo chiêu bài đánh Mỹ cứu nước, thống nhất tổ quốc của CS được tóm gọn trong bốn dòng chữ ngắn theo chủ trương của HCM như sau:
Trung cộng lãnh đạo.
Quan chức lãnh tiền.
Cán cộng lãnh lương,
Nhân dân lãnh nợ.
Như thế, nếu Cộng sản tựa vào việc gọi là “lịch sử tính” trong công cuộc đánh Pháp, đánh Mỹ để tự cho mình quyền lãnh đạo viết trong điều 4/ 2013 thi chỉ có một chữ duy nhất trong tự điển Việt Nam có khả năng diễn đạt toàn bộ ý nghĩa của hành động này: Cướp!
2. Chỉ có đảng cộng sản mới đủ khả năng lãnh đạo?
Đây có thể là chuyện khôi hài thứ hai. Bởi vì, cho đến hôm nay tại Việt Nam Không có một đảng phải nào được phép hoạt động, dù là trong bóng tối, nói chi đến công khai để mà thách đố quyền lãnh đạo với cộng sản để họ tự nói:“ chỉ có đảng cộng sản mới dủ khả năng lãnh đạo”. Hỏi xem, tập đoàn CS này có dám nhận lời em Vũ Thạch Tường Minh, chưa đầy 14 tuổi thách đố tài năng để lãnh đạo ngành giáo dục thay tập đoàn của Phạm vũ Luận theo cung cách rất tự tin là: “Qúy vị không làm được thì xuống đi, để cho em làm” hay không? Tôi cho rằng lời thách đố này là bản lãnh của sự hiểu biết. Tôi ủng hộ cuộc thách đấu này.
Kế đến, chuyện Huỳnh ngọc Sơn mang quân hàm thượng tướng, đóng vai phó chủ tịch quốc hội Chuột tuyên bố. “Nhiều lần ta cũng nghĩ tới việc lấy lại nhưng trong lúc này chưa thể lấy lại được. Để đời con đời cháu chúng ta lấy lại. "Ta như thế này thì bà con thấy ta ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không? Nếu họ dám nói lời thách đố như thế thì hãy bảo nhau từ chức đi, trả quyền chính trị lại cho dân, giao nhiệm vụ cho những người khác không phải là CS, xem thế nào. Tôi dám cá bằng sinh mệnh của tôi là Trung cộng không dám nghênh ngang như thế. Tôi tin rằng, người Việt Nam còn chút liêm sỹ vì tổ quốc không hèn hạ vơ vét của công, của tư, sau đó đẩy việc cho người khác như kiểu Vũ đức Đam, Huỳnh ngọc Sơn…đã nói, đã làm. Trái lại, hãy nhìn một Ngụy văn Thà, một Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Lê đăng Vỹ, Trần văn Hai, Hồ ngọc Cẩn, Trung Tá Long … và những chiến thuyền ra Trường Sa thì biết. Hoặc gỉa, đến hỏi em Nguyễn Phương Uyên cũng có câu trả lời thích đáng.
Theo đó, chỉ có những kẻ “ khốn nạn hoặc tâm thần” ( NBC) mới đưa ra lời khẳng định “chỉ có đảng cộng sản mới đủ khả năng lãnh đạo đất nước và xã hội”. Bởi vì ủy viên bộ chính trị, kiêm Chủ tich nhà nước là Nguyễn minh Triết đã khẳng định “Bỏ điều 4 là tự sát” đã cho thấy khả năng lãnh đạo của đảng CS ra sao? Như thế, nó chỉ nhờ vào chữ cướp, cái búa trong điều số 4 mà sống còn. Hoặc gỉa, phải nhờ chủ tịch nước ra ngoài mời chào khách với ngôn từ như một tên ma cô đứng đường “ vào đi các ông ở Việt Nam có nhiều gái” để cho đảng tồn tại. Ngoài ra là không còn cách nào khác. Nếu CS phải nhờ những “ bảo vật” ấy để cho thấy tài lãnh đạo của mình thì tôi cũng nói thật, các đảng khác phải chịu thua, thua không một lời nói năng!
3. Ý đảng hợp lòng dân! Họ kiên trì đi theo đảng?
Dân là ai? Là trên 90 triệu người Việt Nam đang sống trong nước.
Đảng là ai? Là tập đoàn có khoảng 4-5 triệu cá thể (tính cả về hưu), có thẻ đoàn đảng viên cộng sản, là những học viên đã kinh qua học tập và kiểm thảo thề trung thành với giai cấp vô sản.( Đèn Cù)
Làm sao để chứng minh 90 triệu người dân Việt Nam ủng hộ Việt cộng và kiên trì đi theo đảng như những đoạn trích ở trên? Có phải:
- CS đã trưng cầu dân ý, đã tổ chức bầu cử, ứng cử trong tự do? Không, không bao giờ.
-CS đưa giấy đến tận nhà để thỉnh ý kiến của chủ nhân? Không, không bao giờ.
- CS đem búa đến tận nhà buộc dân phải ký giấy “ dâng” ruộng đất cho nhà nước trong mùa đấu tố và sau này là các quy hoạch? Đó là chuyện thường tình. Không có một ngày nào trong hơn sáu mươi năm qua mà không có trường hợp này xảy ra. Nó là cơm bữa. Không búa người này thì cũng bổ nhà khác.
- Cộng đảng viết, Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc, dân có hạnh phúc không? Có đấy. Từ ngày có chuyện thằng cuội và cây đa Tân Trào, mọi người, kể cá các đoàn đảng viên, chưa có một đêm nào tròn giấc ngủ, chưa có một bữa cơm nào không lo âu. Phía thì lo trộm cướp, bên thì lo mất nhà, mất mạng. Tóm lại, lòng dân Việt và ý đảng cộng được “ quy hoạch” như sau:
a. Lòng dân Việt:
Đảng cộng sản đi chết đi, Tàu khựa cút khỏi biển đông, No U. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý cho Việt Nam. Trả đất cho dân Oan. Trả các cơ sở của Tôn Gíao lại cho tôn giáo. Triệt căn nền văn hóa vô đạo của cộng sản. Chấm dứt việc xây các tượng đài, dùng ngân qũy này để miễn giảm học phí cho học sinh, sinh viên…
b. Ý đảng cộng.
“Ta dánh chiếm miền nam là đánh cho Trung Quốc( Lê Duẫn). Bỏ điều 4 là tự sát ( Triết). Ta đã viết công hàm giao Hoàng Sa Trường Sa cho “ nước lạ” từ 1958 rồi (Đồng), để đời con cháu chúng ta đòi lại cũng chưa muộn (Đam, Sơn…)”. Tổng luận: Đây là lúc đảng ta kiên quyết thực hiện chủ trương của đảng: Trung quốc lãnh đạo, quan chức lãnh lương, cán bộ lãnh tiền, nhân dân lãnh nợ. Nước có thể mất song chân lý ấy đời đời không thay đổi…
Để kết, tôi xin trích thuật lại một câu chuyện xảy ra ở Hà Nội vào ngày 20-9-2008. Câu chuyện khả dĩ là tiêu biểu cho cái tính chính danh, chính đáng của điều 4 trong HP/VC. Trong cuộc họp để tháo gỡ những bế tắc về tài sản, đất đai của Tòa Giám Mục Hà Nội với UNNDTP/HN do UBTP tổ chức tại Văn phòng của Ủy ban ngày 20-9- 2008. Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt (phía bị buộc dâng đất) đã công khai nói lên sự hiện hiện của nhà nước CS trên phần đất Việt Nam hôm nay là: “bây giờ kẻ cướp vào nhà chúng tôi rồi ngang nhiên ở đó, rồi không có giấy tờ gì hết, và họ mạnh chúng tôi không đuổi ra được thì đương nhiên họ chiếm ( làm chủ) hay sao?!
Kết qủa, nhà nước đã không tìm ra được câu trả lời thỏa đáng, Phần bản thân người nói lên tiếng nói của Sự Thật thì bị tập thể CS mở cuộc đấu tố, vùi dập! Như thế, từ cướp trong tự điển, cuộc đấu tố và cái búa luôn đồng nghĩa với tính “chính danh”, sự “chính đáng” của điều 4 trong HP của nhà nước CS vậy.
Ngày mồng Hai tháng Chín năm 1945, tại cuộc mít tinh Tuyên bố Độc lập ở Qủang trường Ba Đình, ông Hồ Chí Minh đã để lại câu nói lịch sử : “Tôi nói, đồng bào có nghe rõ không?”
Bây giờ, 70 năm sau, ngày 25/09/2015 người ta cũng mường tượng nghe thấy Lãnh tụ Trung Quốc Tập Cận Bình đã nói từ Dinh Tổng thống Mỹ:”Tôi nói, mấy anh Hà Nội có nghe rõ không ?”
Vậy họ Tập đã nói gì mà nghe quen quen ?
Câu chuyện bắt đầu từ cuộc họp báo chung giữa Tổng thống Barack Obama và ông Tập Cận Bình diễn ra tại vườn Hồng trong Tòa Bạch Ốc, tiếp theo sau cuộc họp riêng giữa hai người nhân chuyến thăm chính thức nước Mỹ của họ Tập.
Hai lãnh tụ đã thảo luận các vấn đề quan tâm đến hai nước, từ mậu dịch đến nghi ngờ Trung Quốc đứng sau hàng loạt tin tặc xâm nhập các công ty, xí nghiệp Mỹ họat động ở Trung Quốc và Hoa Kỷ để đánh cắp tin tức và kế họach giúp cho Trung Quốc cạnh tranh bất chính. Trên 22 triệu nhân viên Chính phủ Mỹ và một số cơ quan trọng yếu về an ninh như hai Bộ Quốc phòng và An ninh Quốc gia, bao gồm cả CIA (Tình báo Hoa Kỳ), FBI (cơ quan điều tra liên bang Hoa Kỳ) cũng bị xâm nhập.
Ngòai ra hai bên cũng thảo luận và đồng ý kế họach gỉam thiểu chất độc làm ô nhiễm khí hậu và hứa cùng nhau hợp tác giải quyết cuộc khủng hỏang về môi trường và khí hậu trên thế giới.
CHUYỆN BIỂN ĐÔNG
Đến chuyện khủng hoảng ở Biển Đông do hành động bồi đắp và bành trướng lãnh thổ của Bắc Kinh gây ra, Tổng thống Obama cho biết: “ Chúng tôi đã thẳng thắn thảo luận vấn đề biển Đông và Nam Trung Hoa, và tôi đã tái khẳng định quyền của mọi quốc gia được tự do giao thông thương mại trên biển và trên không không bị ngăn cản. Do đó, tôi đã lưu ý là Hoa Kỳ sẽ tiếp tục lướt sóng, bay và họat động bất cứ nơi nào mà luật pháp Quốc tế cho phép.”
(”We did have candid discussions on the East and South China Seas, and I reiterated the right of all countries to freedom of navigation and overflight and to unimpeded commerce. As such, I indicated that the United States will continue to sail, fly and operate anywhere that international law allows.” (Thông tin của Văn phòng Báo chí Phủ Tổng thống)
“Tôi cũng đã nói với Chủ tịch Tập về mối quan ngại đặc biệt của Hoa Kỳ về hành động dành chủ quyền đất đai, xây dựng và quân sự hóa những vùng tranh chấp, gây khó khăn cho các quốc gia trong vùng giải quyết hòa bình những bất đồng. Vì vậy tôi khuyến khích tìm ra một giải pháp giữa các quốc gia tranh chấp ở khu vực này. Hoa Kỳ không phải là nước có tranh chấp; Chúng tôi chỉ muốn bảo đảm luật pháp của lưu thông phải được bảo vệ.”
(I conveyed to President Xi our significant concerns over land reclamation, construction and the militarization of disputed areas, which makes it harder for countries in the region to resolve disagreements peacefully. And I encouraged a resolution between claimants in these areas. We are not a claimant; we just want to make sure that the rules of the road are upheld.)
LÃNH THỔ CỦA TRUNG HOA
Đến phiên Tập Cận Bình, ông ta nói: “ Chúng tôi đã có cuộc thảo luận sâu rộng về tình hình Châu Á-Thái Bình Dương. Và chúng tôi tin rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ cùng có quyền lợi chung rộng rãi ở khu vực, và chúng ta nên tiếp tục tăng cường trao đổi và hợp tác trong các lĩnh vực ở đó, và cùng làm việc với nhau để cổ võ những họat động và hợp tác hỗ tương trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương, và cùng làm việc với các nước trong khu vực để mưu cầu hòa bình, ổn định và thịnh vượng chung.”
(--Lời Thông dịch viên: “We have in-depth discussion on the situation of the Asia Pacific. And we believe that China and the United States have extensive common interests in this region, and we should continue to deepen dialogue and cooperation on regional affairs and work together to promote active interactions and inclusive cooperation in the Asia Pacific, and work with countries in the Asia Pacific to promote peace, stability, and prosperity in this region.”
Với gương mặt lạnh như đồng nhưng cương quyết, họ Tập nhìn thẳng các Nhà báo nói tiếp : “ Trung Quốc cam kết theo đuổi chính sách phát triển hòa bình, láng giềng tốt và hợp tác với các quốc gia láng giềng của chúng tôi. Các hòn đảo ở biển Nam Trung Hoa, từ thời cổ đại, là lãnh thổ của Trung Quốc. Chúng tôi có tòan quyền bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hợp pháp của chúng tôi, cũng như các quyền lợi chính đáng về hàng hải. Chúng tôi cam kết duy trì hòa bình và ổn định ở vùng biển Nam Trung Hoa, dung hòa khác biệt và tranh chấp qua đối thọai, thương thuyết, tham khảo lẫn nhau trong hòa bình để mưu tìm giải pháp cùng có lợi thông qua hợp tác.”
(China is committed to the path of peaceful development and a neighboring foreign policy characterized by good neighborliness and partnership with our neighbors. Islands in the South China Sea since ancient times are China’s territory. We have the right to uphold our own territorial sovereignty and lawful and legitimate maritime rights and interests. We are committed to maintaining peace and stability in the South China Sea, managing differences and disputes through dialogue, and addressing disputes through negotiation, consultation, and peaceful manner, and exploring ways to achieve mutual benefit through cooperation.)
Ngỏanh mặt về phía Tổng thống Obama, nhà Lãnh đạo Trung Quốc nói như trả lời trực tiếp quan ngại của Mỹ : “Chúng tôi cam đoan bảo vệ lưu thông hàng hải và hàng không của các quốc gia theo luật pháp quốc tế. Liên quan đến các hoạt động xây cất của Trung Quốc thi hành ở quần đảo ở phía Nam, Trường Sa, không nhắm vào hay gây ảnh hưởng đến bất cứ nước nào, và Trung Quốc không có chủ tâm tiến tới quân sự hóa ở đó.”
(We're committed to respecting and upholding the freedom of navigation and overflight that countries enjoy according to international law. Relevant construction activities that China are undertaking in the island of South -- Nansha Islands do not target or impact any country, and China does not intend to pursue militarization.)
Giải thích rõ hơn với báo chí, họ Tập nhắc lại rằng: “ Trung Hoa và Hoa Kỳ đều có những quyền lợi chung ở vùng biển Nam Trung Hoa. Chúng ta cùng ủng hộ một Nam Hải hòa bình và ổn định. Những nước trực tiếp có tranh chấp hãy làm việc qua thương lượng, tham khảo lẫn nhau bằng những biện pháp hòa bình. Chúng tôi ủng hộ tự do lưu thông hàng hải và bay trên không của tất cả các quốc gia theo luật pháp quốc tế và giải quyết sự khác biệt qua thương thuyết, thi hành đầy đủ Tuyên bố về Ứng xử Các bên ở Biển Đông (DOC, Declaration on Conduct of the Parties in the South China Sea), và sớm hòan tất thương thảo về Bộ Quy tắc Ứng xử trên Biển Đông (COC, Code of Conduct) dựa trên sự đồng thuận. Chúng tôi đồng ý duy trì tích cực mối liên lạc về những vấn đề liên quan.”
(China and the United States have a lot of common interests on the issue of South China Sea. We both support peace and stability of the South China Sea. The countries directly involved should address their dispute through negotiation, consultation and in peaceful means. And we support freedom of navigation and overflight of countries according to international law and the management of differences through dialogue, and full and effective implementation of DOC and an early conclusion of the consultation of COC based on consensus-building. We have agreed to maintain constructive communication on relevant issues.)
PHẢN ỨNG TỪ VIỆT NAM
Không có gì ngạc nhiên khi thấy các Nhà báo Trung Quốc, Hoa Kỳ và nước ngòai có mặt tại cuộc họp báo đã không có câu hỏi nào về lời tuyên bố như tát nước lạnh vào mặt Hà Nội của Tập Cận Bình. Nhưng phải thắc mắc tại sao đảng, chính phủ, Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ ngọai giao Việt Nam, nhất là các cơ quan ngôn luận vẫn thường xuyên to mồm như Nhân Dân, Quân đội Nhân dân, Thông tấn xã Việt Nam và Đài Tiếng nói Việt Nam đã không dám hé răng mở miệng chỉ trích lời nói công khai xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của họ Tập.
Trước đây, mỗi khi có câu nói tương tự phát ra từ cửa miệng Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường hay Bộ trưởng Ngọai giao Vương Nghị thì Ban Tuyên giáo chỉ thị ngay cho Bộ Thông tin và Truyên thông để truyền xuống các báo và Phát ngôn nhân Bộ Ngọai Giao mau mắn đáp trả bằng lời viết sẵn của chính phủ chỉ để lập lại câu nói “biết rồi khổ lắm nói mãi” : Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử xác định Hòang Sa-Trường Sa là của Việt Nam !
Lần này, phải đợi đến ngày 28/9 (2015), người ta mới nghe được phản ứng của ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đưa ra tại một cuộc họp của Tổ chức Xã hội Châu Á (Asia Society) ở New York.
Ông Sang nói:” (với phóng viên Ban tiếng Việt cùa Đài Tiếng nói Hoa Kỳ):“Người Trung Quốc, trong những lần gặp gỡ Việt Nam, cũng thường nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc, không gì tranh cãi. Thì người Việt Nam chúng tôi cũng nói lại rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của tổ tiên Việt Nam, không gì tranh cãi. Chắc các câu này các bạn đã nghe suốt”.
“Vấn đề đặt ra là chúng tôi mong muốn rằng mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng luật pháp quốc tế và con đường duy nhất dẫn đến chỗ đó thôi, chứ không thể nói mãi như thế này được. Một anh đứng ở bên đây sông thì nói là của tôi, và một anh đứng ở bên kia sông thì nói là của anh. Như tôi đã nói với các bạn vừa nãy, trong lúc quá độ, hai bên đều thống nhất 6 nguyên tắc cơ bản để chỉ đạo các vấn đề trên biển”.
6 NGUYÊN TẮC NÓI GÌ ?
6 “Nguyên tắc” ông Sang ám chỉ là Thỏa hiệp được ký tại Bắc Kinh trong chuyến thăm Trung Quốc lần thứ nhất của Tông Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, ngay sau khi đắc cử Lãnh đạo khoá đảng XI ngày 20/01/2011.
Nguyên văn 6 Điểm như sau:
1. Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục, dưới sự chỉ đạo của phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, kiên trì thông qua hiệp thương hữu nghị, xử lý và giải quyết thỏa đáng vấn đề trên biển, làm cho Biển Đông trở thành vùng biển hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đóng góp vào việc phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực.
2. Trên tinh thần tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử…, đồng thời chiếu cố đến quan ngại hợp lý của nhau, với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982, nỗ lực tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được cho các vấn đề tranh chấp trên Biển.
3. Trong tiến trình đàm phán vấn đề trên biển, hai bên nghiêm chỉnh tuân thủ thỏa thuận và nhận thức chung mà Lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được, thực hiện nghiêm túc nguyên tắc và tinh thần của “Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC).
Đối với tranh chấp trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc, hai bên giải quyết thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị. Nếu tranh chấp liên quan đến các nước khác, thì sẽ hiệp thương với các bên tranh chấp khác.
4. Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của Thỏa thuận này.
5. Giải quyết các vấn đề trên biển theo tinh thần tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau. Vững bước thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, đồng thời tích cực bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này. Tích cực thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực ít nhạy cảm như bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai. Nỗ lực tăng cường tin cậy lẫn nhau để tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề khó khăn hơn.
6. Hai bên tiến hành cuộc gặp định kỳ Trưởng đoàn đàm phán biên giới cấp Chính phủ một năm hai lần, luân phiên tổ chức, khi cần thiết có thể tiến hành các cuộc gặp bất thường. Hai bên nhất trí thiết lập cơ chế đường dây nóng trong khuôn khổ đoàn đại biểu cấp Chính phủ để kịp thời trao đổi và xử lý thỏa đáng vấn đề trên biển.
Sau thỏa hiệp căn bản này, các cuộc thảo luận đôi bên tiếp tục bế tắc vì Trung Quốc luôn luôn đòi phần hơn ở vịnh Bắc Bộ và muốn Việt Nam hợp thức hoá việc “hợp tác cùng khai thác” ở Biển Đông, nhưng chủ quyền biển đảo vẫn phải là của Trung Quốc như câu nói của Tập Cận Bình.
Đây là quan điểm Trung Quốc gọi là “vấn đề cốt lõi chủ quyền biển” đã đưa ra từ năm 1979 của Lãnh tụ Đặng Tiểu Bình và được duy trì để chuyển cho Việt Nam vá các nước có tranh chấp với Trung Quốc qua các đời Chủ tịch-Tổng Bí thư Cộng sản Trung Hoa Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình hiện nay.
Tuy nhiên tranh chấp Việt-Trung đã đạt cao độ khi Trung Quốc đặt gìan khoan dầu Hải Dương 981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam gần đảo Hòang Sa từ ngày 2/5 đến 27/05/2014. Bắc Kinh chỉ rút lui sau khi bị Quốc tế lên án làm căng thẳng tình hình và cho biết họ đã tìm thấy có dầu và khí đốt tại 2 giếng đào thử, nhưng không nói khi nào sẽ trở lại khai thác.
Sau đó, Trung Quốc một mặt tiếp tục “nói chuyện phải trái với Việt Nam”, mặt khác lại tăng cường tái tạo, xây dựng 7 đảo và đá san hô chiếm được của Việt Nam ở Trường Sa năm 1988 thành các đảo lớn kiên cố có sân bay, bến cảng và căn cứ quân sự.
Để bảo vệ, nhiều Tiểu đòan Thủy quân Lục chiến Trung Hoa và đơn vị phòng không, súng đại bác đã được điều động đến Gạc Ma, Vành Khăn, Chữ Thập v.v…
Trước các hành động ngang nhiên chiếm biển đảo này của Trung Quốc, Bộ Quốc phòng Việt Nam cũng âm thầm “đắp đập be bờ” ở một số đảo và đá ngầm, nhưng so với kiến thiết của Trung Quốc thì như muối bỏ biển, như châu chấu đá voi.
Về mặt ngọai giao và tuyên truyền, Bộ Ngọai giao Việt Nam chỉ làm được mỗi việc nhắc lại điệp khúc “tái khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”.
Lãnh đạo đảng, từ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng xuống đến anh Tuyên giáo Xã, Phường cũng chỉ biết bảo nhau hô to kiên quyềt :”Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc”, như viết trong Dự thảo Báo cáo Chính trị tại Đại hội Đảng XII.
Vì vậy, chẳng phải ngẫu hứng mà ông Tập Cận Bình đã chọn Tòa Bạch Ốc trong chuyến thăm Mỹ ngày 25/09/2015 để nói rõ cho Hà Nội và cả Thế giới biết lập trường chủ quyền biển đảo của Trung Quốc ở Trường Sa.
Trong suốt cuộc họp báo với Tổng thống Obama họ Tập không nói gì đến Hòang Sa mà Trung Hoa đã chiếm từ tay Quân đội Việt Nam Cộng Hòa tháng 1/1974.
Điều này không lạ vì đã từ lâu, trong tất cả các cuộc gặp và thảo luận tranh chấp với Việt Nam, phía Trung Quốc đã gạt phăng như chuyện thừa thãi mất thời giờ mỗi khi phía Việt Nam muốn nhắc đến Hoàng Sa. Cũng là chuyện bất bình thường khi ít lâu nay, không thấy phía Việt Nam nói nhiều đến Hoàng Sa, ngọai trừ khi có các vụ tầu đánh cá Việt Nam bị Trung Quốc tấn công, cướp của ở khu vực biển Hoàng Sa.
Có tin Trung Quốc đã nói thẳng với Việt Nam “Hoàng Sa không có trong bất cứ cuộc nói chuyện nào”. Riêng Bộ Quốc phòng Việt Nam thì họ đã quên nói đến Hoàng Sa từ 1974. -/-
GNsP(29.09.2015) – Vĩnh Long – Theo tin từ Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng, đạo Cao Đài cho biết: chiều hôm qua Hoà thượng Thích Không Tánh, CTS Hứa Phi và CTS Bạch Phụng xuống Tp. Vĩnh Long thăm CTS Nguyễn Kim Lân, thành viên HĐLT VN mới hồi phục sau cơ phẫu thuật tim. Các chức sắc đã thông báo lưu trú với địa phương.
Sáng nay khi mọi người đang dùng cơm tại tư gia CTS Kim Lân, gần trăm công an sắc phục, thường phục và dân địa phương do công an huy động kéo đến bao vây nhà và yêu cầu những người lạ mặt rời khỏi địa phương! Họ lao vào lôi kéo khiến CTS Hứa Phi bị tăng huyết áp ngất xỉu. Họ đưa y tá phường đến kiểm tra và đúng như vậy nên để yên CTS. Còn CTS Bạch Phụng khi được yêu cầu về đồn CA phường 4, Tp. Vĩnh Long làm việc thì đã kiên quyết không đi. Công an đã lôi HT Không Tánh đưa về đồn công an. Hiện nay CTS Hứa Phi bị ngất xỉu do bị lôi kéo, xô đẩy mạnh. Hoà Thượng Không Tánh đang bị câu lưu tại đồn công an phường 4, 197 Trần Phú. Xin cấp báo đến các tổ chức nhân quyền và tôn giáo.
Hoà Thượng Thích Không Tánh đã ra khỏi đồn công an lúc 16g00 và cho GNsP biết ông bị công an Tp. Vĩnh Long bắt cóc đưa về đồn giam giữ hơn 3 tiếng. Hoà Thượng phản đối hành vi bắt người trái pháp luật và không trả lời bất cứ vấn đề gì. Đang khi ở đồn công an thì nhân viên Toà Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn gọi điện thoại cho Hoà Thượng và HT cho biết đang bị công an Vĩnh Long giam giữ. Công an ép Hoà Thượng viết giấy cam kết không làm gì trái pháp luật và yêu cầu HT rời khỏi địa bàn tỉnh Vĩnh Long, nhưng HT phản đối không viết.
Không khai thác được gì công an đề nghị HT ra thẳng bến xe về Sài Gòn, HT không đồng ý vì còn phải ghé nhà CTS Kim Lân báo tin đã ra khỏi đồn công an, cám ơn CTS Kim Lân và lấy đồ đạc đang để ở nhà CTS Kim Lân. Công an cho người chở Hoà Thượng về nhà CTS Kim Lân.
Khi Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng và Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cùng ra lệnh Quân đội phải kiên định với hai ông lạ hoắc người nước ngoài Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để “bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa” thì nhân dân mạt vận là hệ qủa “tất yếu của lịch sử”.
Tuyên bố của hai người đứng đầu Quân ủy Trung ương được đưa ra tại Đại hội Đại biểu Đảng bộ Quân đội lần thứ X (từ 21 đến 24/9/2015) ở Hà Nội.
CSVN có trên 5 triệu quân chính quy và trừ bị, nhưng chỉ có 450 đại biểu dự Đại hội, đại diện cho 250,000 đảng viên trong tòan bộ Quân đội. Như vậy đại đa số quân nhân không phải là đảng viên cũng phải chấp hành quyết định của Đại hội, trong đó có việc đồng ý Danh sách 43 đại biểu đi dự Đại hội đảng tòan quốc XII dự trù diễn ra đầu năm 2016. Danh tính và cấp bậc của 43 Đại biểu không được tiết lộ sau cuộc bầu chọn ngày 23/09 (2015).
Trong Diễn văn tại Đại hội, ông Trọng nói một trong những nhiệm vụ quan trọng của Quân đội là : “ Tập trung xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị, kiên định Chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; bất luận trong điều kiện, hoàn cảnh nào Quân đội cũng phải tuyệt đối trung thành với Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa….Giữ vững, tăng cường sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng, sự quản lý tập trung, thống nhất của Nhà nước đối với quân đội; củng cố và phát triển mối quan hệ máu thịt giữa Quân đội với Nhân dân.” (Báo Quân đội Nhân dân, 22/09/2015)
Chủ trương này xưa như trái đất, càng nghe càng nhàm tai. Có điều là đến bây giờ, sau 26 năm Thế giới Cộng sản tan rã ở Đông Âu và Nga , sào huyệt của Thế giới Cộng sản, mà ông Nguyễn Phú Trọng vẫn bắt Quân đội phải đội lên đầu 3 cái xác Cộng sản vô hồn để tung hô thì nước tụt hậu và dân tiếp tục chậm tiến là chuyện phải có như gieo gió thì gặt bão.
Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quan Thanh cũng nói như vòi nước máy của người mới ra từ hang động: “ Kiên định quan điểm cơ bản của Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh về bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa và quán triệt sâu sắc đường lối, chủ trương của Đảng về nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng đã lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng, xây dựng quân đội đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ.” (báo Quân đội Nhân dân, 21/09/2015)
THÙ ĐỊCH HAY BỊ MA ÁM ?
Bên cạnh những thành qủa 5 năm của khoá đảng XI mà đảng bộ Quân đội đã đóng góp, ông Trọng cảnh giác đất nước vẫn đang phải đối phó với tình trạng mà ông gọi là: “Các thế lực thù địch tiếp tục đẩy mạnh thực hiện "diễn biến hòa bình", bạo loạn lật đổ, thúc đẩy phi chính trị hóa lực lượng vũ trang, phi chính trị hóa quân đội để chống phá sự nghiệp cách mạng, phá hoại sự ổn định của đất nước.”
Nhưng thù địch là ai, ít hay nhiều, đàn ông hay đàn bà, hình thù như thế nào mà ghế gớm thế ? Không một đầu óc thông thái nào (nếu có) của Hội đồng Lý luận Trung ương hay Ban Tuyên giáo , kể cả Tổng Bí thư Trọng, cũng không biết chúng là ai, mặt mũi là dân nước nào trên thế giới. Đảng chỉ biết phát điên lên khi thấy sau 30 năm gọi là “đổi mới nhưng không đầu màu, hội nhập mà không hòa tan” đã có một số không nhỏ đảng viên và nhân dân không muốn dính dáng gì với đảng nữa mà còn bài bác cái chủ nghĩa thoái trào Cộng sản khiến Lãnh đạo run chân, đảng viên dao động gây rạn nứt trong nội bộ nên gọi đại là “các thế lực thù địch” chứ biết nói sao bây chừ ?
Tuy nhiên ông Trọng lại biết rõ mục tiêu chống đảng của kẻ thù khi nói rằng: “ Đối với nước ta, mục tiêu xuyên suốt, nhất quán của các thế lực thù địch là tìm mọi cách xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta, đưa Việt Nam đi theo ý đồ, quỹ đạo của họ. Thủ đoạn của họ là tiếp tục đẩy mạnh chiến lược "diễn biến hòa bình", tăng cường sử dụng các biện pháp "tấn công mềm", tập trung làm chuyển biến về chính trị tư tưởng, thúc đẩy "tự diễn biến", "tự chuyển hóa " từ trong nội bộ ta ; kích động, chia rẽ, thực hiện âm mưu phi chính trị hóa quân đội; hạ thấp, phủ nhận vai trò, uy tín lãnh đạo của Đảng; xóa bỏ mục tiêu, lý tưởng, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội… “
Nhưng “họ” là ai mà cứ cáo buộc vu vơ như thế cả chục năm rồi ? Chẳng nhẽ kẻ thù lại đang nằm ngay trong tay áo đảng mà lãnh đạo không dám nói ra ?
Điển hình như chuyện đảng càng nói dai nói dài chống tham nhũng-lãng phí “đã tiến một bước” thì tình hình lại tiếp tục “vẫn còn nghiêm trọng, tinh vi và phức tạp” năm này qua nằm khác ? Nếu lãnh đạo thật tâm muốn diệt thì cũng chẳng khó, nhưng đàng này lại nể nang nhau, sợ vứt dây sẽ động đến rừng nên tham nhũng mới có đất thăng hoa.
Hay như “truyện dài” cải tổ hành chính thì càng cải lại càng hành dân hơn. Một số không nhỏ cán bộ, đảng viên cấp lãnh đạo cũng chi biết “phép vua thua lệ làng” hay chi biết “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi” nên chuyện đâu vẫn còn nguyên đó.
Còn hàng ngàn chuyện tréo cẳng ngỗng khác cũng đang diễn ra trong lĩnh vực kinh tế như chủ trương giở người gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, hay tiếp tục khăng khăng “kinh tế nhà nước” (hay khối doanh nghiệp có vốn đầu tư của nhà nước) phải “ giữ vai chủ đạo” nền kinh tế, dù khối quốc doanh này đã ăn hại đái nát hết năm này qua năm khác khiến nhân dân phải gánh nợ khốn đốn.
Trước những bất mãn thiếu công bằng, trì trệ trong phát triển và vướng mắc trong hành động, bộ máy điều hành việc nước đã rơi vào tay các phe nhóm có quyền trong đảng khiến quân đội, thành phần có kỷ luật nhất cũng bị hoang mang, mất định hướng.
Vì vậy ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới yêu cầu Quân đội phải : “Chủ động, nhạy bén đấu tranh với các quan điểm, nhận thức sai trái, giữ vững trận địa tư tưởng của Đảng trong Quân đội, góp phần làm thất bại âm mưu "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch; chủ động phòng, chống có hiệu quả "tự diễn biến", "tự chuyển hóa ", "phi chính trị hóa quân đội" . Tuyệt đối không được mơ hồ, chủ quan, mất cảnh giác.”
Cũng đã lâu lắm không thấy lãnh đảo đảng gọi những cán bộ sao lãng việc học tập chính trị đã “chệch hướng tư tưởng” . Bây giờ những người này chẳng nhữ chỉ “suy thoái tư tưởng” mà còn mất cả “ đạo đức, phẩm chất đảng viên” và làm nhiều gương mù trong đời sống khiến đảng mất dần cán bộ trong Quân đội, lực lượng rường cột tựa lưng của đảng.
Tưởng bấy nhiêu thôi cũng đã đủ cho tòan quân học tập mệt nghỉ. Nào ngờ Phùng Quang Thanh lại rút kíp cho nổ tiếp qủa lựu đạn khói để phụ họa lấy điểm: “Đối với nước ta, các thế lực thù địch tăng cường các hoạt động chống phá thông qua chiến lược “diễn biến hòa bình”, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, “phi chính trị hóa” quân đội. Cùng với đó, tình trạng tội phạm, tệ nạn xã hội diễn biến phức tạp; nền kinh tế còn khó khăn, thiên tai xảy ra ở nhiều nơi… đã tác động trực tiếp đến nhiệm vụ quân sự, quốc phòng, xây dựng quân đội, bảo vệ Tổ quốc.”
Khi cả Tổng Bí thư và Bộ trường Quốc phòng cùng nói một ngôn ngữ “diễn biến hòa bình”, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” và “phi chính trị hóa” trong quân đội thì vấn đề không còn là chuyện nhỏ mà đã nan giải đe dọa đến sự sống còn của đảng và chế độ.
Do đó không lạ khi thấy Thượng tướng Ngô Xuân Lịch, Bí thư Trung ương Đảng, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị đã kêu gọi trong Báo cáo Chính trị tại Đại hội: “Trước những diễn biến phức tạp của tình hình và yêu cầu nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, Đảng bộ Quân đội và toàn quân luôn vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức, tuyệt đối trung thành với Đảng, luôn gương mẫu đi đầu trong mọi khó khăn; là chỗ dựa tin cậy, vững chắc của Đảng, Nhà nước và Nhân dân; chấp hành tốt nguyên tắc tập trung dân chủ, nội bộ đoàn kết thống nhất, có chuyển biến quan trọng về năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu; cán bộ, chiến sĩ luôn nêu cao tinh thần chịu đựng gian khổ, hy sinh, sẵn sàng nhận và hoàn thành, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.”
VIỂN VÔNG ĐỂ NGỦ MÊ
Nhìn chung, các điểm nhấn từ 3 diễn văn của các ông Trọng, Thanh và Lịch tại Đại hội X của đảng bộ Quân đội chỉ tập trung vào cảnh giác đề phòng “diễn biến hòa bình”, “các thế lực thù địch” và phải ngăn chặn “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và “phi chính trị hóa lực lượng võ trang” để quân đội tập trung sức mạnh vào nhiệm vụ bảo vệ Chế độ và tuyệt đối trung thành với Đảng.
Tuyệt nhiên không thấy lãnh đạo nói gì đến việc bảo vệ chủ quyền biển đảo đang bị đàn anh Trung Quốc lăm le chiếm thêm ở Biển Đông, hay giành lại Hòang Sa bị quân Tầu chiếm từ tay Việt Nam Cộng hòa tháng 1/1974, hoặc lấy lại 6 bãi đá và đảo Gạc Ma bị quân Trung Quốc chiếm ở vùng Trường Sa từ năm 1988.
Trung Quốc đã biến Hòang Sa thành một thành phố hành chính và các vùng chiếm được ở Trường Sa thành các đảo tân tạo kiên cố để xây dựng căn cứ quân sự, xây sân bay và bến cảng.
Ông Nguyễn Phú Trọng bảo Quân đội phải :”Kiên quyết, không để tình hình diễn biến phức tạp và không để các thế lực thù địch lợi dụng tạo cớ can thiệp.”
“Kẻ thù địch nào” mà có thể “tạo cớ can thiệp” ngoài láng giềng Trung Quốc vì ông Nguyễn Phú Trọng đã rất hài lòng với kết qủa trong chuyến thăm Mỹ đầu tháng 7/2015 để đưa quan hệ hai nước Việt-Mỹ lên tầm cao mới.
Đối với nước Nga thì chả có vấn đề gì phải lo vì Tổng thống Viladimir Putin đã quyết định coi Việt Nam là đồng minh “quan trọng nhất” của Nga ở vùng Á Châu.
Quan hệ Quốc phòng Việt-Nga là một bằng chứng. Việt Nam đã trao việc trang bị khí tài, tân trang,mua vũ khí và để Nga huấn luyện quân đội Việt Nam. Hai nước cũng đã đồng ý thiết lập nhà máy sản xuất vũ khí chung tại Việt Nam, tiếp theo sau các chuyến thăm Nga và thăm Việt Nam của Lãnh đạo cấp cao nhất và Bộ trưởng Quốc phòng hai nước.
Nhưng Việt Nam lại đang chuẩn bị đón Chủ tịch, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Hoa Tập Cận Bình dự kiến sang thăm Việt Nam cuối năm 2015, ngay trước thềm Đại hội đảng kỳ XII.
Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng rất có thể sẽ thăm Việt Nam vào tháng 11/2015, sau Hội nghị APEC (Asia-Pacific Economic Cooperation) tại Thủ đô Manila, Phi Luật Tân từ 18 đến 19/11/2015.
Như vậy, thật khó mà hiểu được hậu ý của ông Tổng Bí Thư đảng CSVN khi nói đến ”các thế lực thù địch lợi dụng tạo cớ can thiệp” , tất nhiên phải từ ngoài vào Việt Nam. Và khi đã nói đến hai chữ “can thiệp” thì cũng nên hiểu đó phải là nước “mạnh hơn Việt Nam”.
Vậy quốc gia nào mạnh hơn và đang trực tiếp đe dọa Việt Nam, nếu không phải là Trung Hoa phiá bắc ?
Vì vậy, trong diễn văn, ông Trọng đã chỉ thị Bộ Quốc phòng phải : “Tập trung chăm lo xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị, kiên định, vững vàng, tuyệt đối trung thành với Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa... đi đầu trong đấu tranh chống "diễn biến hòa bình" trên lĩnh vực tư tưởng - văn hóa.… bảo đảm cho Đảng thường xuyên nắm chắc và lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt đối với Quân đội.”
Ông nói: “ Trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh, Đảng ta chủ trương phát huy mạnh mẽ sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc, của cả hệ thống chính trị để bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa; bảo vệ công cuộc đổi mới, sự nghiệp công nghiệp hóa , hiện đại hóa đất nước, bảo vệ lợi ích quốc gia dân tộc và bảo vệ nền văn hóa dân tộc; củng cố quốc phòng, giữ vững môi trường hòa bình, an ninh quốc gia, ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội.”
Trong nhận thức của ông Trọng thì không ai nhìn thấy ông có tư tưởng dùng Quân đội để bảo vệ chủ quyền và sự tòan vẹn lãnh thổ tổ quốc lại có cùng kế họach chống lại âm mưu mở rộng chủ nghĩa bá quyền và bành trướng lãnh thổ bất hợp pháp vào Việt Nam của “anh bạn “16 vàng” và “4 tốt” Trung Quốc. (“láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt.” )
Nhưng khi ông Trọng muốn có sức mạnh để bảo vệ độc lập, chủ quyền và tòan vẹn lãnh thổ thì liệu ông có biết rằng ông sẽ trắng tay nếu ông và tướng Phùng Quang Thanh chỉ biết buộc Quân đội phải kiện định Chủ nghĩa đã bị ruồng bỏ Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh và phải tuyệt đối trung thành, bảo vệ đảng lãnh đạo tuyệt đối quân đội và nhân dân, dù mọi người có muốn hay không.
Nếu ông Trọng cứ tiếp tục viển vông và tiếp tục vùi đầu ngủ mê với chủ nghĩa Cộng sản đã bị nhân loại lên án, ruồng bỏ và chôn vùi để áp đặt lên quân đội và nhân dân thì đất nước và nhân dân sẽ mãi mãi đói nghèo, lạc hậu. -/-
Nếu các bạn thường được sắm sửa áo mới vào dịp Tết, thì mình cũng được thay áo mới vào mỗi dịp Trung thu. Chiếc áo cũ của mình đã bị lem luốt khi các bạn nhỏ chơi rước đèn vào năm ngoái rồi. Hơi buồn, nhưng chỉ 5 giây thôi. Vì nhờ đó mà mình lại mặc áo mới để cùng các bạn nhỏ rước đèn trong những đêm rằm sắp tới.
Nói nhỏ với các bạn, mấy năm trước mình hay mặc cảm lắm. Thấy ông Lân ông Địa đi đến đâu là huyên náo và rộn ràng tới đó: có trống có xèng phụ họa nên ai thấy cũng thích. Trong khi chiếc đèn bé xíu như mình đây thì cứ lủi thủi, loe ngoe vài ngọn nến. Nhưng năm nay nhờ được gặp chị Hằng Nga, được nghe chị cắt nghĩa nên mình thấy cuộc đời lồng đèn của mình có ý nghĩa hơn nhiều. Giờ mình mới biết, mỗi chiếc đèn Trung thu đều chứa đựng những ước mơ và hy vọng của biết bao nhiêu người.
Đèn Trung thu như tụi mình có nhiều hình dạng khác nhau, nhưng không biết tự bao giờ mà người ta đã gởi gắm vào đó rất nhiều ước mơ. Nếu đèn ông sao thể hiện ước mơ về một tâm hồn đôn hậu trong sáng, thì đèn cá chép lại diễn tả khao khát được "vượt vũ môn hóa rồng", nghĩa là sớm được thành tài để giúp nước, giúp đời và làm rạng danh gia đình. Còn đèn ếch xanh dễ thương thì nhắc nhớ đến sự tích "con cóc là cậu ông trời", với niềm ước mong cho mưa thuận gió hòa, nhà nhà yên vui. Đèn thỏ ngọc lại là biểu trưng cho ánh trăng tròn vành vạnh trong ngày rằm Trung thu, qua đó gởi gắm niềm vui đoàn viên cho mọi gia đình. Thế đó, mỗi chiếc đèn lại mang trong mình một thông điệp, một điều ước tươi đẹp cho mọi người. Điều ước đó khi được những bàn tay của các thiên thần bé nhỏ nâng niu và tung tăng qua khắp phố phường, thì điều ước ấy sẽ đẹp, sẽ sớm thành sự biết bao!
Chưa hết, trong mỗi chiếc đền lồng lại được thắp lên một ngọn nến. Đèn mà không có nến chắc là buồn thiu à! Mỗi ngọn nến lại được gởi gắm biết bao hy vọng, và cũng gợi lên biết bao điều. Nó gợi lên trong ánh mắt của những người lớn khung cảnh của những ngày Trung thu năm xưa. Đó là những chiều chúng bạn cùng nhau vót tre để làm khung đèn, rồi lại tỉ mỉ từng chút để dáng cho thật đẹp thật căng những tấm giấy kiếng nhiều màu. Đó còn là những trò chơi, những nụ cười giòn giã cùng các bạn dưới ánh sáng dịu dàng của trăng và nến. Những kỷ niệm đó giờ đây được gói lại trong từng cây nến nhỏ treo lại cho con em mình. Nến đó nhỏ, nên chắc cũng chỉ mang được những niềm hy vọng nhỏ thôi. Nhưng khi nhiều cây nến hợp lại, nhiều chiếc lồng đèn được nâng niu và rong ruổi khắp phố phường, thì những ước mơ và hy vọng sẽ được lớn lên và lan tỏa không ngừng. Niềm hy vọng về sự thanh bình và an vui không chỉ dành cho những trẻ em Việt Nam, nhưng còn cho những em nhỏ đang ở trong các trại tị nạn, các vùng chiến sự, và đang ngước nhìn lên vầng trăng tròn với đôi mắt bé thơ đẫm lệ. Niềm hy vọng đó còn được thắp lên cho những em nhỏ đang phải lây lất trên các vỉa hè để kiếm sống, hay đang phải sống lẻ loi giữa những vô tâm của cha mẹ mình. Các em cũng thấy lồng đèn, cũng thấy không khí Trung thu đó, nhưng chẳng còn có thời giờ và sự hồn nhiên trẻ thơ để ngước lên và được nhìn thấy vầng trăng đang mỉm cười với mình.
Thế nên, năm nay mình và các bạn lồng đèn khác quyết tâm sẽ không buồn cũng chẳng tủi thân nữa, dẫu mình có bé nhỏ, lặng thầm và có thể bị méo mó. Vì chúng mình biết rằng, đèn Trung thu tuy bé tuy nhỏ đó nhưng lại chất chứa trong đó biết bao ước mơ và niềm hy vọng của rất nhiều người. Ước mơ được an bình, được hạnh phúc, được vui vầy bên gia đình dưới ánh trăng rằm dìu dàng đêm Trung thu.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một tổ chức chỉ biết sống chung với tụt hậu, ù lì và không dám phá xiềng tự cột vào chân sau 70 năm độc đảng, độc quyền cai trị và ngụy ngôn.
Cái đầu không bình thường này xuất hiện khắp mặt và trên mọi lĩnh vực trong hai “Dự thảo Báo cáo Chính trị
của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng” và “Dự thảo Báo cáo đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2011-2015 và phương hướng, nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2016-2020 .”
Hai văn kiện quan trọng được phổ biến ngày 15/09/2015 để lấy ý kiến nhân dân và các Tổ chức đảng từ Trung ương xuống cơ sở cho đến ngày 31/10/2015.
Sau đó sẽ được tập trung, chỉnh sửa để trình ra Đại hội tòan quốc, dự trù tháng 01/2016 hay trễ hơn còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là sự thỏa thuận ngầm với nhau về người sẽ giữ chức Tổng Bí thư và thành phần lãnh đạo trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư.
Bộ Chính trị khoá XI có 16 người và Ban Bí thư 10 người, nhưng có một số người có chân trong cả hai Tổ chức.
Cho đến nay, báo đảng CSVN cho biết Ban Tổ chức Trung ương đã quy họach được 22 trong số 290 cán bộ Trung ương vào Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương khóa XII. Danh sách này sẽ được đề nghị với Đại hội XII để bỏ phiếu, nhưng danh tính vẫn còn được ông Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương giữ kín.
Liệu thành phần lãnh đạo chủ chốt mới có được lòng láng giềng đàn anh Trung Quốc hay không còn là chuyện nan giải khác. Vì vậy sự kiện Tập Cận Bình, Chủ tịch Nhà nước, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Hoa dự trù thăm Việt Nam trước ngày Đại hội đảng CSVN không phải là chuyện bình thường.
Đáng chú ý kỳ này, Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đã trực tiếp tham dự và thảo luận các tiêu chuẩn đề bạt các Đại biểu tham dự Đại hội đảng với các Hội nghị đảng quan trọng của Quân đội, Công an, các Cơ quan Trung ương và các thành phố lớn ở 3 miền Bắc, Trung, Nam.
Những tiêu chuẩn này đã được công bố tại Hội nghị Trung ương 11 khóa đảng hiện nay (XI) họp từ ngày 04 đến ngày 07-5-2015). Điều kiện hàng đầu để được chọn là phải “tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc.”
Mấy chữ “lợi ích của dân tộc” ở đây chỉ đóng vai trang trí cho ý đồ lạc hậu của đảng vì cả thế giới bây giờ chỉ còn lại 4 nước theo Chủ nghĩa Cộng sản gồm Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba.
TRƯỚC MẮT VÀ SAU LƯNG
Nói thì hăng đấy, nhưng thực tế đảng CSVN đang phải đối diện với nhiều vấn đề nan giải trong công tác gọi là “xây dựng và chỉnh đốn đảng” để kiện tòan hàng ngũ, đặc biệt trong các cấp lãnh đạo. Sở dĩ đảng có 3.5 triệu đảng viên vì họ được bảo đảm công ăn việc làm và đặc quyền, đặc lợi. Hàng năm vẫn có những người trẻ mà đảng gọi là “đấu tranh” để được thu nạp vào đảng vì cơm áo hơn lý tưởng Cộng sản viển vông.
Vì vậy dự thảo Báo cáo Chính trị (BCCT) đã nhìn nhận: “Năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của không ít tổ chức đảng còn thấp, thậm chí có nơi mất sức chiến đấu; công tác quản lý, giáo dục, rèn luyện đảng viên ở một số nơi chưa được quan tâm thường xuyên, sinh hoạt đảng chất lượng chưa cao, tự phê bình và phê bình yếu….. Tình trạng chạy chức, chạy quyền, chạy tuổi, chạy bằng cấp,... chưa được ngăn chặn, đẩy lùi….. Việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh chưa đều, chưa đi vào chiều sâu ở nhiều ngành, địa phương, cơ quan, đơn vị; một số nơi thực hiện còn mang tính hình thức.”
Chuyện học tập Hồ Chí Minh lâu nay đã thành nhàm chán vì không thực dụng. Tỷ dụ như bài học “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” ông Hồ dậy cán bộ từ thập niên 40 có ai làm theo đâu. Tình trạng tham nhũng ngày nay đã thành “quốc nạn” từ khoá đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư. Nay lại có thêm “lợi ích nhóm” lan rộng như thập nhị sứ quân trong tòan hệ thống cầm quyền để bóc lột dân, để quan liêu và lãng phí vượt qua đầu thì đảng có còn là “của dân, do dân và vì dân” nữa không ?
Dó đó, không lạ khi thấy BCCT ta thán rằng:” Công tác bảo vệ chính trị nội bộ có mặt còn hạn chế. Chưa nắm và giải quyết tốt vấn đề chính trị hiện nay, trong khi những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" có xu hướng diễn biến phức tạp trong Đảng, trong hệ thống chính trị và trong xã hội. Không ít cán bộ, đảng viên có những biểu hiện dao động, mất phương hướng, hoài nghi về vai trò lãnh đạo của Đảng, về mục tiêu, lý tưởng và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Đã xuất hiện những việc làm và phát ngôn vô nguyên tắc, trái với Cương lĩnh, đường lối, Điều lệ Đảng ở một số cán bộ, đảng viên.”
Những khuyết tật này không mới. Chúng xuất hiện từ giữa nhiệm kỳ đảng khoá VII thời Đỗ Mười. Sau 4 khoá đảng VIII,IX,X và XI thì ai ở Việt Nam cũng thấy càng ngày đảng càng đi sâu vào lầm đường lạc lối để đưa đất nước và dân tộc đến chỗ suy yếu trên mọi lĩnh vực.
Vì thế mà BCCT mới báo động: “Bốn nguy cơ mà Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ khoá VII của Đảng (năm 1994) nêu lên vẫn tồn tại (tụt hậu xa hơn về kinh tế; chệch hướng xã hội chủ nghĩa ; nạn tham nhũng và các tệ nạn xã hội; âm mưu và hành động "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch), có mặt diễn biến phức tạp, như nguy cơ "diễn biến hoà bình" của các thế lực thù địch với những thủ đoạn mới, nhất là triệt để sử dụng các phương tiện truyền thông mạng Internet để chống phá ta và những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ. Niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào Đảng, chế độ có mặt bị giảm sút.”
Đây là lần đầu tiên, trong một Văn kiện quan trọng như BCCT, đảng CSVN đã thừa nhận nguy cơ của mạng lưới truyền thông tự do tòan cầu (mạng Internet) đã ảnh hưởng đến cán bộ, đảng viên như thế nào.
Bởi vì, dù có dựng lên bao nhiêu “bức tường lửa” hay luật lệ nghiêm cấm, đảng CSVN cũng không thể nào chận đứng được hết thông tin đi vào Việt Nam hay đi ra khỏi Việt Nam qua mạng Internet.
Từ tháng 6/2015, Quốc hội CSVN đã bắt đầu thảo luận Dự luật “An tòan Thông tin mạng” (ATTT)có sự đóng góp từ năm 2011 của Ban Tuyên giáo Trung ương, Tổng cục Chính trị Quân đội và hai bộ Công an và Thông tin-Truyền thông, nhưng nhiều Đại biểu Quốc hội vẫn chưa thống nhất phải kiểm soát thông tin trên mạng và các phương tiện đi động như thế nào mà không gây phương hại đến quyền lợi chính đáng của công dân.
Phát biểu tại phiên họp ngày 14/06/2015, Bộ trưởng Thông tin & Truyền thông Nguyễn Bắc Son cho biết: “Đến tháng 6 này cả nước có 44 triệu người sử dụng Internet, có khoảng hơn 140 triệu thuê bao điện thoại di động. Việc đảm bảo an toàn thông tin trên mạng là cần thiết.”
Ông nói: “Trong thời đại này, việc bảo vệ thông tin này vô cùng quan trọng. Làm sao đảm bảo các thông tin không bị đánh cắp, không bị biến dạng đi. Giới hạn an toàn thông tin đảm bảo an ninh thông tin”.
Tuy nhiên, thông tin trên mạng là một dịch vụ tòan cầu tự do không có cách nào kiểm soát được, ngọai trừ việc đề phòng bị kẻ phá họai tấn công, tìm cách đánh cắp trong các lĩnh vực hay cơ quan an ninh, quốc phòng và thương mại bởi các cơ quan nhà nước liên hệ.
Đối với Việt Nam thì khác. Từ năm 2012, nhà nước đã tăng cường kiểm soát thông tin để ngăn chặn chống phá đảng nhiều hơn bảo vệ an tòan, kể cả việc bắt giữ, tấn công những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền.
Trong số mạng xã hội bị tấn công, đánh sập nhiều lần đã chứa đựng nhiều bài viết lên án chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản đi ngược với quyền lợi Tổ quốc của ông Hồ Chí Minh. Các bài viết chỉ trích chủ trương và đường lối cai trị độc tài, phản dân chủ của đảng CSVN cũng đã bị tấn công liên miên.
Do đó sẽ không qúa lời nói rằng Dự luật ATTT của Việt Nam sẽ là con dao hai lưỡi sẽ có lợi cho Nhà nước nhiều hơn để bảo vệ đảng cầm quyền và chống lại hàng ngũ nhân dân bất đồng với đảng CSVN.
KINH TẾ SUY THOÁI
Sang lĩnh vực Kinh tế, “Báo cáo đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2011-2015” (BCKT) nhìn nhận: “ Kinh tế phát triển chưa bền vững, chưa tương xứng với tiềm năng, yêu cầu và thực tế nguồn lực được huy động. Trong 10 năm gần đây, kinh tế vĩ mô thiếu ổn định, tốc độ tăng trưởng kinh tế suy giảm, phục hồi chậm….đổi mới chưa đồng bộ và toàn diện. Một số chỉ tiêu kinh tế - xã hội chưa đạt kế hoạch; nhiều chỉ tiêu, tiêu chí trong mục tiêu phấn đấu để đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại không đạt được. Kinh tế vĩ mô ổn định nhưng chưa vững chắc; nợ công tăng nhanh, nợ xấu đang giảm dần nhưng còn ở mức cao; sản xuất kinh doanh còn gặp rất nhiều khó khăn. Tăng trưởng kinh tế thấp hơn 5 năm trước, không đạt mục tiêu đề ra; năng suất, chất lượng, hiệu quả, sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp. Thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chậm được hoàn thiện, chưa có cơ chế đột phá để thúc đẩy phát triển; chất lượng nguồn nhân lực còn thấp.”
Vế chủ trương nửa nạc nửa mỡ gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” thì BCKT sổ toẹt rằng: “Thực thi thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa còn hạn chế, chưa tạo được đột phá lớn trong huy động, phân bổ và sử dụng hiệu quả các nguồn lực phát triển. Quyền tự do kinh doanh chưa được tôn trọng đầy đủ; môi trường đầu tư, kinh doanh không thật sự bảo đảm cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng giữa các doanh nghiệp. Giá cả một số hàng hoá, dịch vụ thiết yếu chưa thật sự tuân theo nguyên tắc thị trường.”
Nên nhớ, chính ông Nguyễn Phú Trọng và khoá đảng XI khi hớn hở nhận chức tháng 1/2011 đã hưá với nhân dân sẽ:”Phấn đấu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại; chính trị - xã hội ổn định, dân chủ, kỷ cương, đồng thuận; đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân được nâng lên rõ rệt; độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ được giữ vững; vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế tiếp tục được nâng lên; tạo tiền đề vững chắc để phát triển cao hơn trong giai đoạn sau.”
Bây giờ 5 năm sau, những tiêu chuẩn mạ vàng này đã tan ra mây khói. Kinh tế chỉ đi làm thuê; đất nước chưa làm nổi con nốc vít phù hợp với tiêu chuẩn công nghệ thế giới; xã hội chưa bao giờ xáo trộn với nhiều cuộc nhân dân xuống đường bất chấp đàn áp dã man để đấu tranh đòi quyền sống, quyền làm người và đòi công bằng, chống bất công như hiện nay.
Dân chủ mà đảng rêu rao chỉ là thứ xin-cho nhưng lại là “món đặc sản” của riêng cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền, ăn trên ngồi trốc trong xã hội, nói chi đến vật chất và tinh thần cho dân ?
Cả đến tòan vẹn lãnh thổ cũng đang bị lung lay với anh hàng xóm Trung Quốc gian manh mà đảng CSVN vẫn hăm hở đội lên đầu để hô “vừa là đống chí, vừa là anh em” !
6 NHIỆM VỤ THEN CHỐT
Tuy đã thất bại tòan diện như thế, nhưng đảng CSVN vẩn ù lì chũi đầu xuống cát để tiếp tục : “Kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh” để “vận dụng sáng tạo và phát triển phù hợp với thực tiễn Việt Nam.”
Còn sáng tạo cái gì nữa đảng ơi ? Thiên hạ đã vứt nó vào sọt rác và đổ đi không ai muốn ngó đến cái mặt mũi xấu xa, ghê tởm của nó nữa mà lại rước về mà thờ thì chỉ có những con người mất trí mới làm như thế.
Thử hỏi: Nước Việt Nam anh hùng với hơn 4 ngàn năm văn hiến làm gì có cái “thực tiễn” giở người như quan niệm của đảng CSVN mà lại vác hai ông ngọai quốc Mác-Lênin “không giống ai” đặt lên bàn thờ Tổ cho “phù hợp” ?
Lãnh đạo hãy đến đền Vua Lý Thái Tổ cạnh hồ Hòan Kiếm (Hà Nội) mà thưa với Ngài xem như thế có hợp lòng Trời, đẹp lòng Dân hay không ?
Trong khi chờ ông Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu đòan Đảng và Nhà nước ra đền, ta hãy liếc mắt vào 6 nhiệm vụ được gọi là “trọng tâm” của nhiệm kỳ đảng XII thì thấy ngay đảng đang lo xoắn vó lên vì, trước tiên phải : “ Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ. Tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là đội ngũ cán bộ cấp chiến lược, đủ năng lực, phẩm chất và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ.”
Sau đó lại phải : “Xây dựng tổ chức bộ máy của toàn hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả; đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu.”
Nhưng tham nhũng và lãng phí đồng tiền lao động mồ hôi nước mắt của dân đã ăn sâu vào máu đảng, có lọc bao nhiêu cũng bằng thừa vì báo cáo hay tuyên bố nào của lãnh đạo cũng luôn luôn nói “vẫn còn nghiêm trọng”.
Rồi đến việc: “ Tập trung thực hiện các giải pháp nâng cao chất lượng tăng trưởng, năng suất lao động. Thực hiện có hiệu quả ba đột phá chiến lược (hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; phát triển nhanh nguồn nhân lực, nhất là nguồn nhân lực chất lượng cao; xây dựng hệ thống kết cấu hạ tầng đồng bộ), cơ cấu lại tổng thể và đồng bộ nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng; đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, chú trọng công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn gắn với xây dựng nông thôn mới. Chú trọng giải quyết tốt vấn đề cơ cấu lại doanh nghiệp nhà nước, cơ cấu lại ngân sách nhà nước, xử lý nợ xấu và bảo đảm an toàn nợ công.”
Khi nói đến nợ công thì World Bank báo cáo khỏan nợ của Việt Nam hiện nay vào khỏang 110 tỷ US Dollars, mỗi đầu người dân Việt Nam phải gánh nợ 1,200 US Dollars, hay hơn nửa năm lương. (VNEXPRESS), 21/07/2015) !
Khỏan nợ này sẽ to lên sau mỗi năm, nhưng bao nhiêu thế hệ dân Việt phải lao động để trả nợ thay cho nhà nước và những kẻ tham nhũng trong guồng máy cai trị ?
Nhiệm vụ thứ 4 là: “- Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; giữ vững môi trường hoà bình, ổn định để phát triển đất nước. Mở rộng và đưa vào chiều sâu các quan hệ đối ngoại; tận dụng thời cơ, vượt qua thách thức, thực hiện hiệu quả hội nhập quốc tế trong điều kiện mới, tiếp tục nâng cao vị thế và uy tín của đất nước trên trường quốc tế.”
Nhưng làm sao để bảo vệ được lãnh thổ khi suy yếu về kinh tế và nhân dân mỗi ngày một rời xa đảng, muốn tránh gặp mặt cán bộ thì tìm đâu ra thế đảng lòng dân ?
Hơn nữa, từ năm 2012 đến nay, Trung Quốc đã biến 7 vị trí (hay còn gọi là đá và đảo) chiếm của Việt Nam năm 1988 ở Trường Sa thành đảo nhân tạo rộng lớn và xây căn cứ quân sự, bến cảng, đồn trú lính, đặt đài kiểm soát lưu thông biển mà Quân đội và đảng CSVN có làm gì được đâu ?
Còn chuyện quần đảo Hòang Sa bị quân Trung Quốc đánh chiếm từ tay Quân đội Việt Nam Cộng hòa tháng 1/1974 chỉ còn được Việt Nam tái khẳng định chủ quyền bằng nước bọt trong suốt 40 năm qua.
Đến nhiệm vụ thứ 5 là : “Thu hút, phát huy mạnh mẽ mọi nguồn lực và sức sáng tạo của nhân dân; chăm lo nâng cao đời sống vật chất, tinh thần và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc” là một lời hứa nước đường của đảng đã có trong 40 năm qua khi cai trị cả nước.
Làm gì ở Việt Nam có “quyền làm chủ của nhân dân” ? Đảng nắm mọi thứ, trừ chiếc quần lót dính trên cơ thể dân thì làm chủ cái gì ?
Còn đại đòan kết ư ? Thành công của Nghị quyết 36 năm 2004 về “người Việt Nam ở nước ngoài” đã làm được tới đâu rồi mà còn bốc phét mãi ?
Thực tế ở Việt Nam chứng minh chưa bao giờ mà tình trạng chia rẽ giữa “kẻ thắng miền Bắc Cộng sản ” và “kẻ thua Việt Nam Cộng hòa” (VNCH) xa cách nhau, hận thù nhaư như sau 40 năm gọi là “giải phóng” gỉa tạo ?
Điển hình là Nhà nước CSVN đã khước từ tôn vinh và truy niệm 75 người lính VNCH hy sinh tại chiến trường Hòang Sa khi chống quân xâm lược Trung Quốc, nhưng lại kỷ niệm hàng năm và xây tượng đài nhớ ơn 64 chiến sỹ Quân đội Nhân dân đã bỏ mình tại Trường Sa.
Thái độ kỳ thị và miệt thị vô tư cách và thiếu nhân bản này nên được lịch sử gọi bằng gì ?
Như vậy thì khi đảng hưá trong điểm 6: “Phát huy nhân tố con người trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội; tập trung xây dựng con người về đạo đức, nhân cách, lối sống, trí tuệ và năng lực làm việc; xây dựng môi trường văn hoá lành mạnh. Giải quyết tốt những vấn đề bức thiết; tăng cường quản lý phát triển xã hội; bảo đảm an sinh, phúc lợi xã hội ” là những điều hoang tưởng, phỉnh gạt cả con nít làng quê và trên vùng cao nghèo đói !
Do đó, BCCT của đảng XI tại Đại hội XII cũng chỉ tự biên tự diễn khi kết luận văng mạng rằng: “Đại hội lần thứ XII của Đảng khẳng định quyết tâm của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta tận dụng thời cơ, vượt qua khó khăn, thách thức, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, hiệu lực, hiệu quả quản lý của Nhà nước, phát huy sức mạnh toàn dân tộc, đẩy mạnh toàn diện và đồng bộ công cuộc đổi mới, phát triển đất nước nhanh và bền vững, thực hiện thắng lợi mục tiêu cao cả "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh", vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội.”
Đó là hình ảnh tòan diện và đầy đủ nhất của một đảng cầm quyền chỉ biết tiếp tục vui sống trong tụt hậu và chậm tiến để một mình hưởng thụ, bất chấp nỗi thống khổ và lạc hậu của 90 triệu người dân. -/-
GNsP(15.09.2015) – Chiều hôm qua, Phòng CLHB chứng kiến một sự kỳ diệu khó giải thích về trường hợp ông TPB Nguyễn Văn Trung, sinh năm 1954, tham gia Quân lực VNCH vào tháng 5/1972, số quân 74/512.668, KBC 4036, Sư đoàn 2 Bộ binh, hiện sống tại Bạc Liêu.
Bị thương ở đùi phải và hư mắt phải trong trận đánh tại Quảng Ngãi vào năm 1973, năm 1974 ông được giải ngũ. Cách nay 3 tháng, ông cùng vợ từ Bạc Liêu lên Sài Gòn nộp giấy tờ vào Phòng CLHB. Khi ấy mắt ông còn nhìn thấy bằng con bên trái.
Cách đây vài ngày, vợ chồng ông đến Phòng CLHB báo tin con mắt còn lại của ông cũng bị mờ, gần như không còn thấy gì. Ông bà đã khám ở quê và xin giấy giới thiệu đến Bệnh viện Mắt Sài Gòn. Chúng tôi nhờ một Nữ tu dòng Saint Paul làm ở Bệnh viện Mắt giúp đỡ và nhờ bác sĩ tư vấn cho 2 vợ chồng ông.
Mắt ông bị bong võng mạc, có phẫu thuật thì cũng không sáng được mà còn tốn tiền, nó như một cái áo bị rách vá víu lại không có hy vọng. Nếu mổ mà may mắn thì cũng chỉ được nhìn thấy mờ mờ thôi. Vợ ông nghe xong thì khóc, khuyên ông rằng bác sĩ đã nói vậythì thôi ông nha. Nhưng ông vẫn hy vọng và nói: vợ tôi đã chịu bán nhà để chữa mắt cho tôi. Nhưng lên đây đã được cha nhà thờ (Phòng CLHB) cho tiền để mổ mắt. Tôi xin được mổ với một tia hy vọng nhỏ là mắt tôi được sáng một chút cũng là đỡ một gánh nặng cho vợ không phải dắt tôi nữa, vì vợ phải lo cho đứa con út phải chạy thận mỗi tháng.
Chi phí ca mổ là 10 triệu đồng, Bệnh viện giảm cho ông một triệu nên Phòng CLHB đóng cho ông 9 triệu còn lại. Trong thời gian phẫu thuật, hai vợ chồng ông phải ở lại trong bệnh viện. May mà có các suất cơm từ thiện cũng đỡ chi phí ăn uống cho ông bà. Sau khi được Chương trình Tri ân TPB VNCH tầm soát bệnh cách đây ít lâu, một bác sĩ chuyên khoa mắt đã nói mắt ông Trung bị nặng lắm, nên nói cho ông biết để chuẩn bị tâm lý.
Thế mà thật không thể tin nổi, chiều hôm qua chúng tôi thấy ông đi một mình vào Văn phòng chúng tôi, không cần vợ dắt và cho biết mắt ông sáng hơn nhiều rồi. Điều đặc biệt làm cho chúng tôi bất ngờ là ông bà cho biết Bệnh viện hoàn lại 7.420.000, chỉ tốn khoảng 1.500.000 mà thôi!
Vợ chồng TPB Nguyễn Văn Trung sau khi ông được mổ mắt
Chúng tôi Tạ ơn Chúa và Đức Mẹ vô cùng cho trường hợp của ông Nguyễn Văn Trung. Chia tay chúng tôi để kịp xe về Bạc Liêu, vợ ông Trung vừa nói lời cám ơn vừa khóc vì vui mừng. Bà nói nếu không có Phòng CLHB giúp đỡ chúng tôi không thể có khả năng mổ mắt cho ông.
Chúng tôi chia vui với ông bà và xin ông bà cầu nguyện cho các vị hảo tâm, chứ chúng tôi chỉ là những người trung gian.
GNsP (12.09.2015)- Lực lượng công quyền quận Long Biên, Hà Nội hành hung dân oan Phúc Đồng và đạp vào bụng một người phụ nữ đang mang thai tháng thứ sáu, trong vụ cưỡng chế đất tại Phường Phúc Đồng, Quận Long Biên, Hà Nội, vào sáng ngày 09.09.2015.
Gia đình bị cưỡng chế đất là anh Hoàng Công Thiện, con trai ông Hoàng Công Kiểm, kể lại sự việc: “Lực lượng công an xông vào nhà, ông Chủ tịch quận sai lính của ông ấy rằng ‘tụi mày đâu vô bắt hết con cháu nhà ông Kiểm”, cứ thế công an mặc đồng phục xông vào nhà, lôi kéo mọi người, đánh đập mẹ tôi gẫy cái xương sườn số 7, em gái tôi đang có bầu được 6 tháng thì đạp luôn vô bụng nó, rồi nói là ‘bọn mày có đi không, bọn mày có thích chết không?’. Họ lôi mọi người đi xồng xộc, hốt mọi người lên hết ủy ban, họ thu hết cả điện thoại kể cả cái điện thoại đang sạc ở trong nhà. Trong bếp họ lấy bình gas, nồi… luôn. Lúc ấy, gia đình tôi có 9 người, 7 người là phụ nữ và trẻ em chỉ có bố tôi và tôi là nam thôi. Họ vào nhà đông lắm, họ đứng bu đầy bên ngoài nữa, khoảng 600 người.”
Anh Thiện cũng cho biết thêm, cách đây ba ngày, lực lượng công an đã cấm người dân đi qua lại khu vực đất nhà anh. “Gia đình tôi cũng không được đi đâu chỉ ở trong nhà thôi”, anh nói.
Đây là lần thứ hai lực lượng công quyền cưỡng chế đất của gia đình ông Kiểm, nhưng gia đình ông cương quyết không dời đi đâu hết. Anh Thiện cho biết lý do: “Gia đình có 4.000 m2 cánh đồng vàng thuộc phường Phúc Đồng, quận Long Biên, giáp với sân bay Gia Lâm. Đất của gia đình có từ năm 1988 cho đến nay do ông bà để lại. Đất do gia đình khai hoang, được công an xác nhận từ năm 1988, gia đình đóng thuế đất hằng năm…”
“Nhưng cách đây 4 năm, từ khi có dự án sân golf và khu biệt thực Long Biên thì gia đình chưa có một giấy tờ gì để gọi là phương án đền bù, thu hồi đất như thế nào, không có lệnh cưỡng chế nhưng công an cứ kéo đến đất của gia đình để bảo vệ cho lực lượng thi công. Cách đây 1 năm, họ nói là có đền bù nhưng không có một văn bản nào, họ toàn nói bằng miệng thôi,” anh Thiện nói tiếp.
Lần cưỡng chế đầu tiên xảy ra cách đây hơn hai tháng, vào ngày 08.07.2015, nhưng sự việc khá ôn hòa. Anh Thiện nhớ lại: “Hôm đó, họ đến cưỡng chế đất của gia đình, tôi yêu cầu họ trưng dẫn các văn bản phương án đền bù, quyết định thu hồi đất…nhưng họ chỉ nói là làm theo lệnh của cấp trên thôi. Họ đưa rất đông công an, quân đội đến cưỡng chế gần 300 người. Hôm đó, họ không làm gì cả không làm mạnh như lần này đâu. Gia đình kiên quyết không cho họ lấy đất.”
‘Dự án sân golf và dịch vụ Long Biên’do Bộ Quốc phòng đề xuất và Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Dự án do Công ty cổ phần đầu tư Long Biên – Công ty cổ phần Him Lam là cổ đông với diện tích là 119,19 ha và vốn đầu tư là 1810 tỷ VND. Theo dự kiến, dự án hoàn thành vào cuối tháng 6.2015.
Giáo dục VN cho hay, có nhiều sai phạm tại dự án này như xây dựng sai quy hoạch, nhiều hạng mục bị cắt giảm hoặc tăng lên theo mục đích của chủ đầu tư,…được chỉ rõ tại dự án sân golf Long Biên.
“Như vậy, Chủ đầu tư đã “nhắm mắt” làm liều, thách thức pháp luật hay Chủ đầu tư được bật “đèn xanh” của chính quyền sở tại?”, báo Giáo dục VN đặt vấn đề.
Hiện nay ở VN, tình trạng xây dựng sân golf được mô tả là ‘bội thực’ và chiếm nhiều ha đất vàng nội thành, trong khi người dân không có nhu cầu mà họ chỉ mong có miếng cơm manh áo qua ngày mà thôi. Được biết, Him Lam cũng là đơn vị đầu tư dự án Sân Golf Tân Sơn Nhất, chiếm diện tích đến 175 ha dất vàng nội thành Sài Gòn, thuộc diện tích sân bay Tân Sơn Nhất. Dự án gây ra nhiều tranh cãi, phản ứng của dư luận, đến tận phiên họp Quốc hội. Thế nhưng, đến nay, dự án đã ‘âm thầm’ hoạt động. Trong khi đó, dự án sân bay Long Thành cũng được ‘bấm nút’ triển khai, lý do sân bay Tân Sơn Nhất ‘chật chội’, thiếu đất!