Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI CÁC BỆNH NHÂN LẦN THỨ 23, NĂM 2015
Sapientia cordis
“Tôi nên mắt cho kẻ mù loà, thành chân cho người què quặt”
(Gióp 29,15)
Anh chị em thân mến,
Nhân lần thứ 23 ngày Thế giới các Bệnh nhân, do thánh Gioan Phaolô II thiết lập, tôi hướng lòng về tất cả các anh chị em đang phải gánh chịu bệnh tật và được kết hiệp cách này cách khác với thân xác Đức Kitô đang đau khổ, và tôi cũng hướng lòng về các anh chị em chuyên viên và thiện nguyện viên trong lãnh vực chăm sóc y tế.
Chủ đề năm nay mời gọi chúng ta suy niệm câu sau đây trong sách Gióp: “Tôi nên mắt cho kẻ mù loà, thành chân cho người què quặt”(29,15). Tôi muốn suy niệm dưới góc độ của “sapientia cordis”, sự khôn ngoan của tâm hồn.
1. Sự khôn ngoan này không phải là một sự hiểu biết lý thuyết, trừu tượng và là kết quả của suy luận. Nhưng là một sự khôn ngoan, như thánh Giacôbê mô tả trong thư của ngài, “thanh khiết, sau là hiếu hoà, khoan dung, mềm dẻo, đầy từ bi và sinh nhiều hoa thơm trái tốt, không thiên vị, cũng chẳng giả hình” (3,17). Sự khôn ngoan này là một cách nhìn sự vật do Chúa Thánh Thần linh hứng trong tâm trí của người biết mở lòng ra trước sự đau khổ của anh em mình và nhận ra trong họ hình ảnh của Chúa. Vậy chúng ta hãy biến lời nguyện của Thánh vịnh sau đây thành lời nguyện của chính mình: “Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan” (Tv 90,12). Chúng ta có thể thu tóm thành quả của Ngày Quốc tế Bệnh nhân trongsapientia cordis, là một ân huệ của Thiên Chúa.
2.Sự khôn ngoan của tâm hồn nghĩa là phục vụ anh chị em mình. Lời của ông Gióp: “Tôi nên mắt cho kẻ mù loà, thành chân cho người què quặt”cho thấy ông đã phục vụ những người cần đến sự giúp đỡ của ông, trên cương vị là một người công chính có uy quyền và có một chỗ đứng quan trọng trong hàng niên trưởng của thành phố. Sự cao quý tinh thần được thể hiện nơi ông qua việc phục vụ người nghèo cần ông giúp đỡ và qua việc chăm sóc cô nhi quả phụ (29, 12-13).
Ngày nay, cũng còn biết bao Kitô hữu cho thấy họ là “mắt cho kẻ mù loà” và “chân cho người què quặt”, không phải bằng lời nói mà bằng đời sống được cắm rễ trong đức tin chân chính! Họ rất gần gũi với những bệnh nhân cần họ chăm sóc và giúp đỡ thường xuyên trong việc tắm rửa, mặc quần áo và ăn uống. Giúp đỡ như thế có thể trở nên mệt mỏi và nặng nhọc sau một thời gian dài. Giúp đỡ ai vài ngày còn tương đối dễ, nhưng nếu phải chăm sóc ai trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, thì thật là khó, nhất là khi họ không còn có thể tỏ ra biết ơn mình nữa. Thế nhưng, đây là con đường tuyệt hảo để giúp chúng ta nên thánh! Trong những lúc khó khăn như thế, chúng ta có thể đặc biệt tin tưởng rằng Chúa đang gần gũi chúng ta, và chúng ta cũng trở nên một khí cụ đặc biệt để hậu thuẫn cho sứ mạng truyền giáo của Giáo Hội.
3.Sự khôn ngoan của tâm hồn là ở với anh chị em mình. Thời gian ở bên người bệnh là một thời gian linh thánh. Đó là cách chúng ta ca ngợi Chúa vì Người đã làm cho chúng ta nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, Đấng đã “đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt20,28). Chính Đức Giêsu cũng nói: “Thầy sống giữa anh em như một người phục vụ” (Lc22,27).
Chúng ta hãy có một đức tin mãnh liệt và xin Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta ơn hiểu được giá trị của việc đồng hành, thường là trong âm thầm, khiến chúng ta muốn dành thời giờ cho anh chị em mình, họ sẽ cảm thấy được yêu thương và an ủi hơn khi thấy chúng ta gần gũi và yêu mến họ. Ngược lại, thật là một sự lừa dối khi chúng ta ẩn núp sau những câu nhấn mạnh đến “phẩm chất cuộc sống”, để làm cho người ta tin rằng người bị bệnh hiểm nghèo không đáng sống!
4.Sự khôn ngoan của tâm hồn là ra khỏi mình để đến với anh chị em mình. Đôi khi thế giới chúng ta quên mất rằng thời gian ở bên giường người bệnh có một giá trị đặc biệt, vì chúng ta vội vã, vì chúng ta tất bật với công việc, với sản xuất và quên đi chiều kích nhưng không, quên chăm sóc người khác, quên trách nhiệm của mình đối với người khác. Thật ra thái độ này thường che giấu một đức tin hâm hâm dở dở và không còn nhớ đến lời tuyên bố này của Chúa: “Các ngươi đã làm cho chính Ta” (Mt25,40).
Đó là lý do tại sao tôi muốn nhắc lại lần nữa là phải xem “sự ưu tiên tuyệt đối của ‘việc ra khỏi chính mình để đi về phía anh em của mình’, là một trong hai điều răn chính làm nền tảng cho tất cả các quy tắc luân lý và là dấu chỉ rõ ràng nhất để phân định trên cuộc hành trình tăng trưởng tâm linh ngõ hầu đáp lại hồng ân hoàn toàn nhưng không của Thiên Chúa” (Evangelii Gaudium, số 179). Chính từ bản chất truyền giáo của Giáo hội mà phát sinh ra “hiệu quả đức ái đối với những người lân cận, là lòng trắc ẩn, cảm thông, giúp đỡ và khuyến khích họ” (nt).
5.Sự khôn ngoan của tâm hồn là liên đới với anh chị em mình mà không xét đoán. Đức ái cần thời gian. Thời gian để chăm sóc bệnh nhân và thời gian để thăm viếng họ. Thời gian để ở bên họ như các bạn của ông Gióp đã làm: “Rồi họ ngồi xuống đất, bên cạnh ông, suốt bảy ngày đêm, chẳng nói với ông một lời, vì họ thấy rằng nỗi đau khổ của ông quá lớn” (Gióp 2,13). Thế nhưng các bạn của ông Gióp xét đoán ông một cách tiêu cực mà họ giấu trong lòng không nói ra: họ nghĩ rằng ông bị đau khổ như thế là vì ông làm lỗi và bị Chúa trừng phạt. Trái lại, đức ái đích thật là một sự chia sẻ không xét đoán, không cho là mình phải hoán cải người khác; đức ái đích thật không tìm cách tỏ ra khiêm tốn cách giả dối để mong đợi được ca ngợi và cảm thấy tự hào vì điều tốt mình làm.
Kinh nghiệm đau khổ của ông Gióp chỉ tìm được giải đáp đích thật trong thập giá Đức Kitô, là hành vi cao đẹp nhất Chúa thể hiện để liên đới với chúng ta, một hành vi hoàn toàn nhưng không và đầy lòng thương xót. Và sự đáp lại tình yêu trước thảm kịch đau khổ của con người, nhất là trong sự đau khổ vô tội, luôn được in sâu trong thân thể của Đức Kitô phục sinh; những vết thương vinh hiển của Người là cớ vấp phạm cho đức tin, nhưng cũng là bằng chứng của đức tin (x. Bài giảng trong lễ tuyên thánh Đức Gioan XXIII và Đức Gioan Phaolô II, 27/04/2014).
Ngay cả khi bệnh tật, cô đơn và bất lực không cho phép chúng ta ra khỏi chính mình để hướng đến người khác, kinh nghiệm đau khổ cũng có thể trở nên phương cách tuyệt hảo để thông truyền ân sủng và trở nên nguồn mạch để đạt được sapientia cordis và lớn lên trong sapientia cordis. Như thế chúng ta mới hiểu được, tại sao khi đã trải qua hết kinh nghiệm, vào lúc cuối, ông Gióp có thể nói với Chúa: “Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến” (42,5). Và những người đang chìm ngập trong mầu nhiệm đau khổ và đau đớn, khi họ biết chấp nhận sự đau khổ và đau đớn này trong đức tin, chính họ cũng trở nên chứng nhân sống động của đức tin có khả năng ôm lấy đau khổ dù không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.
6.Tôi xin phó dâng Ngày Thế giới các Bệnh nhân dưới sự che chở đầy tình mẫu tử của Mẹ Maria, Mẹ đã thụ thai và sinh ra Đức Khôn Ngoan nhập thể, là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.
Lạy Mẹ Maria, là Tòa Đấng Khôn Ngoan, xin Mẹ chuyển cầu cho tất cả các bệnh nhân và cho những người đang chăm sóc họ. Xin Mẹ giúp chúng con, qua việc phục vụ các anh chị em đang đau khổ và qua chính kinh nghiệm đau khổ, biết đón nhận và vun trồng sự khôn ngoan đích thật của tâm hồn!
Cùng với lời nguyện này, tôi xin gửi đến tất cả anh chị em phép lành Toà Thánh.
Từ Vatican, ngày 3 tháng 12 năm 2014
Lễ nhớ thánh Phanxicô Xavier
PHANXICÔ
Chuyển ngữ: Thuỳ Diệp
Nguồn: Hdgmvn.org
Theo hãng tin CNA, phát ngôn viên Tòa Thánh nói rằng lịch sử đã được thực hiện vào Chúa Nhật qua khi từ 6 tới 7 triệu tín hữu Phi Luật Tân đã tham dự Thánh Lễ kết thúc chuyến viếng thăm nước này của Đức GH Phanxicô.
Cha Federico Lombardi nói với các thông tín viên báo chí trong một cuộc họp báo tại Manila vào hôm Chúa Nhật rằng “con số chính thức phổ biến cho chúng tôi là giữa 6 và 7 triệu người”. Đây là “biến cố lớn nhất trong lịch sử các vị giáo hoàng”.
Trong bài giảng lễ, Đức GH Phanxicô nhấn mạnh tới căn tính ta là con cái Thiên Chúa. Ngài kêu gọi phải bảo vệ gia đình chống lại mọi tấn công đang đe dọa nó.
Ngài nói: “đáng buồn thay, trong thời đại ta, gia đình rất thường cần được bảo vệ chống lại các cuộc tấn công hiểm ác và các chương trình đi ngược lại tất cả những điều ta tin là thật và thánh thiêng, tất cả những điều tươi đẹp và cao thượng nhất trong nền văn hóa của ta”.
Đức Phanxicô lên tiếng với hàng triệu người Phi Luật Tân tụ họp tại Quảng Trường Rizal ở Manila trong biến cố cuối cùng của cuộc tông du 5 ngày tại nước này.
Thánh Lễ bế mạc đã đánh dấu biến cố lớn nhất của một vị giáo hoàng trong lịch sử, vượt qua cả Ngày Giới Trẻ Thế Giới năm 1995 cũng tại Manila với Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, người đã lôi cuốn 4-5 triệu tín hữu tham dự Thánh Lễ bế mạc.
Bất chấp bão táp
Trong lời phát biểu vào cuối Thánh Lễ bế mạc, Đức TGM Soc Villegas, Chủ Tịch HĐGM Phi Luật Tân, nói rằng tình yêu Đức Phanxicô và với nó, đức tin của Giáo Hội Phi gồm 85 triệu chi thể đã tự chứng tỏ là bất chấp bão táp (typhoon-proof)
Ngoài việc vượt qua kỷ lục từ trước đến nay của cuộc thăm viếng Phi năm 1995 của Đức Gioan Phaolô II tại cùng một địa điểm, điều đáng lưu ý là biến cố hôm nay không liên hệ gì tới Ngày Giới Trẻ Thế Giới.
Điều cũng đáng lưu ý là: trong khi chuyến tông du Phi lần cuối cùng của Đức Gioan Phaolô II được hiểu như một tạm biệt đối với vị giáo hoàng đã bước vào năm thứ 17 triều đại của mình, thì Đức Phanxicô chủ trì biến lớn nhất lịch sử chỉ trong vòng hai năm sau khi lên ngôi.
Cuối cùng là thời tiết. Manila được đặt dưới cảnh báo bị bão cấp thấp, do đó, Đức Phanxicô phải mặc poncho giống như đám đông. Nhưng cảnh báo ấy chỉ làm tăng cường độ cho khối người “đại dương” ca hát, hoan hô mà có người gọi là “làn sóng Phanxicô”. Họ có mặt tại chỗ hoặc cuốc bộ tới đó trước cả hừng đông.
Khung cảnh đáng lưu ý nữa là Chúa Nhật hôm nay là lễ kính Chúa Giêsu Hài Đồng (Santo Nino) một ngày lễ được người Công Giáo Phi trân quí mừng kính. Vì thế, tín hữu được khuyến khích đem tượng Chúa Hài Đồng tới dự lễ. Nên đã có đến hàng triệu Ninos được giơ lên trong Thánh Lễ cùng với hàng triệu điện thoại di động và tablets thi nhau bấm hình.
Trước Thánh Lễ, Đức GH đã gặp, trong 20 phút, người cha của Kristel Padasas, nhân viên của Sở Cứu Trợ Công Giáo, 27 tuổi, qua đời do một mảnh của giàn âm thanh rơi xuống trúng đầu sau Thánh Lễ hôm trước tại Tacloban.
Em thấy Thiên Chúa trong mắt ngài
Nhiều bản tin đánh đi từ Manila đặt con số người tham dự Thánh Lễ bế mạc của Đức Phanxicô vào khoảng 3 triệu. Nhưng bản tin của BBC cho hay con số đó là 6 triệu người, căn cứ vào phúc trình của các nhân viên thủ đô Manila. Con số này bao gồm những người tham dự Thánh Lễ lẫn những người đứng ở lộ trình quanh Rizal Park.
Theo đài này, bầu khí hết sức phấn khích bất chấp trời mưa to. Chuyến viếng thăm của Đức Phanxicô tại đây được coi là một thành công lớn. Người ta rất phấn khởi đối với Đức GH và các chủ đề ngài nêu lên: giúp đỡ người nghèo, tầm quan trọng của gia đình, và bảo vệ môi sinh.
Những ai không vào được quảng trường Rizal, vẫn kiên nhẫn đứng dưới dù càng gần địa điểm hành lễ càng hay, mong được thấy Đức GH lúc ngài tới và đi. Một phụ nữ tên Sara nói với BBC rằng trọn gia đình bà từ tỉnh tới đây và ở lại suốt cuối tuần để chắc mẩm được thấy Đức Giáo Hoàng trong chuyến viếng thăm được họ coi là lịch sử, một đời người mới có một lần. Một người đàn ông, tên Jocson, cho hay: “chúng tôi ở đây cũng để làm chứng, để đích thân được thấy Đức Phanxicô”.
Đức Giáo Hoàng Phanxicô tới trên một giáo hoàng xa biến cải từ một kiểu xe buýt nhỏ của địa phương vốn gọi là “jeepneys”.
Đám đông ca hát và hoan hô mỗi lần ngài dừng lại để chào hỏi tín hữu.
Nhiều người cắm trại suốt đêm ở bên ngoài quảng trường mong được là những người đầu tiên vào quảng trường khi cổng mở vào sáng sớm Chúa Nhật.
Một tín hữu tên Chad Soniko nói với BBC “Đây thật là một niềm vui hết sức lớn lao, một hy vọng hết sức lớn đối với đất nước chúng tôi, vì chúng tôi thực sự cần sứ điệp của ngài, chúng tôi cần biến đổi và đó là điều ngài nói với chúng tôi”. Rồi vừa khóc, anh vừa nói thêm “cảm động thực sự, rất thực”.
John Paul Jones 13 tuổi thì thổ lộ “em thấy Thiên Chúa trong mắt ngài”.
Trước thánh lễ, Đức Phanxicô gặp gỡ các nhà lãnh đạo tôn giáo và người trẻ tại ĐH Santo Tomas là ĐH Công Giáo lớn nhất Á Châu.
Ngài mở đầu cuộc gặp gỡ với hơn 20,000 sinh viên bằng cách tưởng niệm người thiếu nữ 27 tuổi qua đời trong lúc ngài thăm Tacloban. Trước đó, cảnh sát tường rình rằng nàng thiệt mạng khi giàn âm thanh đổ xuống sau Thánh Lễ Thứ Bẩy.
Rồi Đức Phanxicô lắng nghe một số trẻ em nói về kinh nghiệm lớn lên của các em ở ngoài đường phố.
Một em, tên Glyzelle Palomar, 12 tuổi, khóc khi kể lại câu truyện của mình và hỏi tại sao Thiên Chúa lại để trẻ em chịu đau khổ như thế.
Xúc động rõ ràng, Đức Phanxicô trả lời “chỉ khi nào biết khóc, ta mới tiến gần tới chỗ trả lời được câu hỏi của con”.
Ngài nói thêm rằng thế giới cần học cách khóc với những người khốn khó. Ngài nói: “những người ở bên lề đang khóc. Những người bị đẩy qua một bên đang khóc. Những ai bị vứt bỏ đang khóc. Nhưng những ai sống một cuộc sống ít nhiều không thiếu thốn, không hề biết cách khóc”.
Tường trình của Reuters
Hãng tin Reuters cho hay Thánh Lễ của Đức Phanxicô tại Manila thu hút được một đám đông kỷ lục từ 6 đến 7 triệu người tham dự. Con số này do Vatican và chính phủ Phi Luật Tân cung cấp. Con số này bao gồm người tham dự ở Rizal Park lẫn người đứng ở các khu vực chung quanh.
Theo hãng tin này, Cha Lombardi nói trong một cuộc họp báo rằng “hiển nhiên, chúng tôi không có khả năng đếm hết mọi người hay kiểm chứng được việc này, nhưng dù sao, chúng tôi thấy quá nhiều người nên tin con số này khả hữu”.
Cha nói thêm: “nếu đúng như thế, và chúng tôi nghĩ là đúng, thì đây là biến cố lớn nhất trong lịch sử các vị giáo hoàng”.
Reuters cũng cho rằng Đức Phanxicô tới quảng trường Rizal, với poncho vàng khoác trên phẩm phục trắng, trên chiếc xe cải biến từ kiểu xe “jeepneys” thông dụng của Phi dựa trên thiết kế kiểu xe quân sự của Mỹ dùng trong Thế Chiến II.
Trong bài giảng lễ, Đức Phanxicô khuyên người Phi Luật Tân tránh xa “các cơ cấu xã hội kéo dài mãi mãi cảnh nghèo, cảnh ngu dốt và nạn tham nhũng”, một chủ đề ngài từng nhấn mạnh khi nói chuyện với TT Benigno Aquino. TT Aquino cũng tham dự Thánh Lễ bế mạc.
Ngài cũng chỉ trích chính sách kiểm soát dân số của chính phủ Phi, cho rằng gia đình hiện đang bị đe dọa bởi “những cuộc tấn công hiểm ác và các chương trình đi ngược lại tất cả những điều chúng ta tin là thật và thánh thiêng”.
Reuters cũng thuật lại buổi gặp gỡ người trẻ tại ĐH Santo Tomas, trong đó, bé gái 12 tuổi tên Glyzelle Iris Palomar nói với Đức GH rằng “Nhiều trẻ em bị cha mẹ bỏ rơi. Nhiều em trở thành nạn nhân và nhiều điều xấu xa đã xẩy ra cho các em, như ghiền ma túy và đĩ điếm. Tại sao Thiên Chúa lại cho phép điều này xẩy ra, dù các trẻ em không có lỗi chi? Tại sao chỉ một số ít người giúp đỡ chúng con?”
Bé gái, vốn được cứu và tìm được nơi trú thân tại một cộng đoàn do Giáo Hội quản trị, đã bật khóc và không thể nói hết bài nói soạn sẵn. Đức GH đã ôm lấy em và sau đó, đã gạt qua một bên bài diễn văn soạn sẵn khi trả lời em.
Ngài trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha quen thuộc và được một thông dịch viên dịch sang tiếng Anh cho đám đông khoảng 30,000 người trẻ tại khuôn viên ĐH Santo Tomas: “Tại sao trẻ em chịu đau khổ? Cha mời mỗi người chúng con tự hỏi mình, ‘tôi đã học cách khóc chưa… khi thấy một một đứa trẻ đói, một đứa trẻ ở đường phố sử dụng ma túy, một đưá trẻ không nhà, một đưa trẻ bị bỏ rơi, một đứa trẻ bị bạo hành, một đứa trẻ bị xã hội sử dụng làm nô lệ’?”
Liên Hiệp Quốc cho biết 1.2 trẻ em đang sống ngoài đường phố ở Phi Luật Tân. Còn theo Quĩ Bảo Vệ Trẻ Em, 35.1% trẻ em hiện sống trong cảnh nghèo và gần 33% người Phi Luật Tân sống trong các khu ổ chuột.Vũa Văn An
“Taị sao Chuá lại để xảy ra như vậy?" là câu hỏi trong nước mắt cuả bé gái 12 tuổi Glyzelle Iris Palomar đặt ra cho Đức Giáo Hoàng.
Em cùng với một bé trai 14 tuổi tên là Jun Chura là đại diện cho những trẻ bụi đời đang được viện 'Tulay ng Kabataan' nuôi dưỡng, và là một trong nhiều nhân chứng được chọn để trình bày những hiện trạng và thách đố cuả xã hội lên ĐTC, trong buổi gặp gỡ dành riêng cho thanh thiếu niên, tổ chức tại Giáo Hoàng Học Viện Santo Tomas.
Sau khi kể hoàn cảnh cuả mình là một bé gái bị bỏ rơi và bị vất ra ngoài lề cuả xã hội. Trong cuộc sống bụi đời ấy em đã chứng kiến nhiều đồng bạn bị cha mẹ bỏ bê đã xa vào những cạm bẫy cuả sự dữ, như nghiện ngập hoặc nạn mãi dâm, em đã không thể đọc tiếp bài dọn sẵn và nhìn lên ĐTC, em đặt câu hỏi:
“Bakit po pumapayag ang Diyos na may ganitong nangyayari?” ("Taị sao Chuá lại để xảy ra như vậy?")
"Tại sao Chuá đã cho phép những sự ấy xảy ra, dù đó không phải là lỗi cuả những đứa trẻ vô tội?"
Em không thể đọc tiếp, nhắm nghiền mắt lại và nức nở khóc.
Cố gắng lắm, em kết thúc bằng một câu hỏi thứ hai “At bakit konti lang ang tumutulong sa amin?” ("và tại sao lại ít có người giúp chúng con như thế ?")
Người ta đã phải giỗ em trước khi đưa em lên bắt tay ĐGH. Ngài đã đứng dậy, bước xuống nửa đường để ôm em vào lòng.
Hình ảnh một vị Giáo Hoàng cũng rưng rưng nước mắt và em Palomar chôn mặt mình vào lòng cuả Ngài đã lập tức được loan tải rộng rãi trên tất cả các hệ thống truyền thông. Nhiều tờ báo đánh giá đây là giây phút cảm động nhất cuả cuộc Tông Du.
Trong bài giảng, để đáp lời em Palomar, ĐTC đã dùng tiếng mẹ đẻ Tây Ban Nha, là một việc Ngài làm khi cần bày tỏ những tâm tình cá nhân, Ngài nói:
"Em ấy là người duy nhất đã hỏi một câu hỏi mà không ai có thể trả lời được. Và em ấy cũng đã không diễn tả hết được bằng lời lẽ nhưng đã bằng những giọt nước mắt."
"Tại sao con trẻ có nhiều đau khổ như thế? Tại sao một đứa bé phải chịu đau khổ?" Ngài đặt lại câu hỏi.
"Chỉ khi nào mà một con tim không thể tìm được câu trả lời và bắt đầu khóc, lúc đó chúng ta mới có thể hiểu được," Ngài nói.
Và ĐTC kêu gọi những người trẻ cần phải học cách để mà khóc.
"Cha mời gọi từng người trong chúng con ở đây hãy tự hỏi mình, rằng tôi đã học được cách khóc chưa, khóc như thế nào? Tôi đã học để mà khóc cho một ai đó bị bỏ rơi bên lề đường chưa? Tồi đã khóc cho một ai đó đang bị nghiện ngập chưa? Tôi đã khóc cho một ai đó bị lộng hành chưa?"
"Đây là điều trên hết mà Cha muốn nói với chúng con: Hãy học để khóc...hãy học, học thực sự để mà khóc, khóc cách nào,"
Ngay cả Chuá Giêsu cũng đã khóc.
ĐTC nhấn mạnh đến cách mà Chúa Giêsu đã phục vụ cho người dân của mình. Ngài đã không sử dụng lòng từ bi của thế gian, như là dừng lại một vài giây để ban phát tiền bạc hoặc những cuả cải vật chất. Nhưng, Đức Giáo Hoàng nói, Chúa Kitô đã dành trọn thời gian để lắng nghe và để thông cảm với người dân của mình.
"Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã khóc," Đức Giáo Hoàng nói. "Ngài đã khóc cho một người bạn vừa mới chết, Ngài đã khóc trong lòng cho một gia đình vừa mới mất đứa con, Ngài đã khóc khi nhìn thấy một bà goá nghèo đem chôn đứa con trai, Ngài đã rơi nước mắt, động lòng trắc ẩn, khi nhìn thấy đám đông không có ai chăn sóc. "
Chỉ khi nào chúng ta học cách khóc với những ai đang đau khổ là chúng ta mới có thể bắt đầu hiểu họ và yêu thương họ, Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích.
"Nếu các con không biết làm thế nào để khóc, các con không thể là người Kitô hữu tốt," Ngài nhấn mạnh.
"Chúng ta hãy học cách khóc, như Glyzelle đã làm gương cho chúng ta ngày hôm nay. Chúng ta đừng quên bài học này. "Trần Mạnh Trác
WHĐ (18.01.2015) – Ngày 15-01, trên chuyến bay từ Sri Lanka đến Philippines, Đức Thánh Cha Phanxicô đã trả lời các phóng viên cùng đi; ngài nói đến “những giới hạn” của tự do ngôn luận và tự do tôn giáo, là những quyền phải được thực thi nhưng không vì thế mà được xúc phạm đến người khác.
Về những cuộc tấn công xảy ra ở Paris, Đức Thánh Cha khẳng định: “Người ta không có quyền biến đức tin của người khác thành trò cười”. Được hỏi về cách dung hoà tự do ngôn luận với tự do tôn giáo, Đức Thánh Cha giải thích những điều kiện để thực hành hai “quyền căn bản” này và những “giới hạn” của những quyền đó. Đề cập đến những cuộc tấn công khủng bố tuần báo Charlie Hebdo vừa xảy ra ở Paris, ngài cho rằng tự do ngôn luận là “một quyền, một nghĩa vụ” nhưng “không được xúc phạm đến người khác”, và ngài lấy làm tiếc là hiện nay tâm lý xem tôn giáo như là “một nền văn hoá cấp dưới” rất phổ biến.
Về quyền tự do tôn giáo, Đức Thánh Cha nhắc nhở mọi người là việc thực hành tôn giáo không được dẫn đến bạo hành cũng như “cố ý xúc phạm” đến người khác, “Không được nhân danh Thiên Chúa để gây chiến. Đã có bao nhiệu cuộc chiến tranh tôn giáo xảy ra?” Đức Thánh Cha nhắc lại sự kiện “cuộc thảm sát trong ngày lễ Thánh Batôlômêô” [xảy ra ở Pháp, ngày 24 tháng 8 năm 1572] và nhấn mạnh: “Làm sao hiểu được điều đó? Thảm sát nhân danh Thiên Chúa là một điều sai lạc”. Đức Thánh Cha đã lên án cuộc tấn công khủng bố ở Paris, và ngay buổi sáng hôm sau vụ khủng bố này xảy ra ngài đã dâng Thánh lễ cầu nguyện cho các nạn nhân.
Rồi đề cập đến quyền tự do ngôn luận, ngài thẳng thắn cho rằng “quyền phát biểu điều mình suy nghĩ là một nghĩa vụ”: “Nếu một dân biểu hay nghị sĩ không nói lên điều mình nghĩ, điều mình tin là đúng, thì họ đã không phục vụ công ích”. “Chúng ta có bổn phận nói một cách công khai”, Đức Thánh Cha lặp lại mong muốn của ngài trong Thượng Hội đồng Giám mục vừa qua là mọi người đều có quyền phát biểu tự do.
Tuy nhiên, “nghĩa vụ” tự do phát biểu này phải được thực thi mà không xúc phạm đến người khác: “Có những giới hạn. Chẳng hạn như một người bạn thân nói xấu về mẹ tôi, anh ấy coi chừng ăn đấm của tôi đó! Người ta không được khiêu khích người khác, không được xúc phạm đến đức tin của người khác, không được biến đức tin của người khác thành trò cười. Mỗi tôn giáo, khi tôn trọng nhân phẩm, đều có phẩm giá của mình”.
Không hề nhắc đến tờ tuần báo Charlie Hebdo, Đức Thánh Cha dẫn chứng một bài diễn văn của vị tiền nhiệm của ngài là Đức Bênêđictô XVI và lưu ý rằng hiện nay có “một tâm thức hậu-thực-chứng, tâm thức khiến người ta tin rằng các tôn giáo là một loại văn hoá cấp dưới, có thể được chấp nhận, nhưng không đáng kể gì cả”.
Đức Thánh Cha nói tiếp: “Tâm thức ấy là một di sản của Thế kỷ Ánh Sáng. Biết bao nhiêu người đã nói sai về những tôn giáo khác, biến tôn giáo thành trò cười, xem tôn giáo của người khác như một thứ đồ chơi. Đó là những người khiêu khích người khác.”
(Theo La Croix)
An Phú Sĩ
VATICAN. Chiều chúa nhật 18-1-2015, 6 triệu người - theo chính quyền địa phương - đã tham dự thánh lễ do ĐTC Phanxicô cử hành tại Công viên Rizal (Luneta) ở thủ đô Manila, là hoạt động cuối cùng của ngài trong 3 ngày viếng thăm Philippines.
Lúc 2 giờ rưỡi chiều, ĐTC đã rời tòa Sứ Thần Tòa Thánh để đến Công viên Luneta cách đó 7 cây số, để cử hành thánh lễ cho các tín hữu. Công viên này có tên chính thức là Rizal, tên của Ông José Rizal, anh hùng quốc gia, vốn là một thi sĩ, văn sĩ và là nhà cách mạng bị người Tây Ban Nha hành quyết vì tội khuynh đảo hồi năm 1896.
Công viên Luneta rộng 60 hécta, có thể chứa được vài triệu người, vào những dịp đại lễ toàn quốc. Đặc biệt trong dịp Ngày Quốc Tế giới trẻ lần thứ 10, ngày 15-1 năm 1995, có tới 4 triệu tín hữu đến tham dự thánh lễ do thánh Gioan Phaolô 2 Giáo Hoàng cử hành tại đây.
Khi đến nơi, ĐTC Phanxicô đã dành 45 phút đồng hồ, đi xe díp trắng tiến qua các lối đi của công viên rộng lớn, để chào thăm các tín hữu. Trong số các tín hữu tham dự thánh lễ với ĐTC Phanxicô chiều hôm qua, cũng có tổng thống Aquino III và nhiều vị lãnh đạo trong chính phủ. Mọi người đều mặc áo mưa, giống như buổi gặp gỡ ban sáng của ĐTC với các bạn trẻ.
Và cũng như nhiều buổi phụng vụ và gặp gỡ khác, thánh lễ ĐTC cử hành chiều hôm qua cũng có các bài đọc, kinh nguyện, bằng 7 ngôn ngữ của Philippines, không kể tiếng Anh và la tinh.
Thánh lễ có chủ đề là lễ kính Chúa Hài Đồng, với tượng Chúa Hài Nhi đặt cạnh bàn thờ, và rất được tôn kính tại Philippines. Đồng tế với ĐTC còn có hằng trăm Giám Mục và hàng ngàn linh mục. Phần thánh ca do một ca đoàn rất hùng hậu, với hàng ngàn ca viên ở bên phải của lễ đài.
Bài giảng của ĐTC
Trong bài giảng, ĐTC đã nhắc đến lễ kính Chúa Hài Đồng, và ngài làm nổi bật mối liên hệ giữa Nước Thiên Chúa và mầu nhiệm thơ ấu thiêng liêng, Tin Mừng giải thoát chúng ta khỏi ách nô lệ, con đường hòa bình, ngay chính và công lý. Ngài nói:
“Ngày hôm nay thánh Phaolô nói với chúng ta rằng trong Chúa Kitô chúng ta trở thành nghĩa tử của Thiên Chúa, là anh chị em với nhau trong Cháu Kitô. Đó là thực chất của chúng ta, đó là căn tính của chúng ta. Chúng ta thấy rõ điều này được biểu lộ một cách đẹp đẽ nhất qua sự liên đới của dân Philippines với các anh chị em bị cuồng phong.
”Philippines là quốc gia Công Giáo thứ I của Á châu; đây là một hồng ân đặc biệt của Thiên Chúa, một phúc lành. Nhưng đó cũng là một ơn gọi. Dân Philippines được mời gọi trở thành những thừa sai nổi bật tại Á Châu.
”Do tội lỗi, con người đã làm biến thái vẻ đẹp thiên nhiên; vì tội lỗi, con người cũng phá hủy sự hiệp nhất và vẻ đẹp của gia đình nhân loại chúng ta, tạo nên những cơ cấu xã hội làm cho nạn nghèo đói, dốt nát và tham nhũng tiếp tục kéo dài. Kinh Thánh nói với chúng ta rằng đe dọa lớn nhất đối với kế hoạch mà Thiên Chúa đề ra cho chúng ta đã và vẫn luôn luôn là sự dối trá. Ma quỷ là cha của sự dối trá. Nó thường che đậy những âm mưu dưới cái vẻ tối tân, sự quyến rũ của những gì là tân thời, của lập luận mình cũng phải như người khác. Nó làm cho chúng ta lạc hướng vì ảo ảnh khoái lạc nhất thời và những thú tiêu khiển hời hợt. Và thế là chúng ta phung phí những hồng ân đã nhận lãnh từ Thiên Chúa, vui chơi với những máy móc vô ích; chúng ta phí phạm tiền bạc trong cờ bạc và rượu chè; chúng ta co cụm vào mình. Chúng ta lơ là, không tập trung vào những điều thực sự đáng kể. Chúng ta không sống trong nội tâm như trẻ thơ. Thực vậy, như Chúa đã dạy, trẻ thơ có sự khôn ngoan riêng, không phải là thứ khôn ngoan của trần thế này. Chính vì thế sứ điệp của Chúa Hài Đồng rất là quan trọng. Chúa nói với mỗi người chúng ta một cách sâu xa, nhắc nhở cho chúng ta căn tính sâu xa nhất, đó là chúng ta được kêu gọi trở thành gia đình của Thiên Chúa.
ĐTC nói tiếp:
”Chúa Hài Đồng cũng nhắc nhở chúng ta rằng cần phải bảo tồn căn tính ấy. Chúa Hài Đồng là người bảo vệ đất nước này, Ngài nhắc nhở chúng ta cần phải bảo vệ cac gia đình của chúng ta và đại gia đình là Giáo Hội, gia đình của Thiên Chúa, và thế giới là gia đình nhân loại của chúng ta.
ĐTC nhận xét rằng ”Rất tiếc là ngày nay gia đình đang cần được bảo vệ chống lại những cuộc tấn công mưu mô và những chương trình trái ngược với tất cả những gì chúng ta coi là thánh thiêng và chân thật, tất cả những gì là cao thượng và đẹp đẽ trong nền văn hóa của chúng ta. Chúng ta có nghĩa vụ phải bảo vệ, hướng dẫn và khuyến khích người trẻ, giúp họ kiến tạo một xã hội xứng với gia sản lớn lao về tinh thần và văn hóa. Đặc biệt chúng ta cần coi mỗi trẻ em như một hồng ân cần đón nhận, yêu thương và bảo vệ. Và chúng ta phải chăm sóc ngừơi trẻ, không để họ bị cướp mất niềm hy vọng và phải sống trên các đường phố.
”Chính một hài nhi bé bỏng đã mang lại lòng từ nhân của Thiên Chúa, lòng từ bi và công chính vào trong thế giới. Hài Nhi ấy đã chống lại sự bất lương và tham nhũng, là gia sản của tội lỗi và Ngài chiến thắng trên những tàn tích ấy nhờ quyền năng của thập Giá.
Cuối thánh lễ, Đức TGM Villegas, Chủ tịch HĐGM Philippines và ĐHY TGM Manila sở tại, Antonio Tagle, đã đại diện mọi người chào mừng ĐTC và hứa sẽ tháp tùng ngài tới các khu ngoại ô của cuộc sống.
Trước khi ban phép lành cuối lễ, ĐTC còn chủ sự nghi thức thắp nến, trao cho những người sẽ được gửi đi truyền giáo.
Thánh lễ kết thúc lúc 5 giờ chiều giờ địa phương. ĐTC còn đi xe mui trần để tiếp tục chào thăm các tín hữu tại khu vực hành lễ trong bầu không khí vất phấn khởi của các tín hữu.
Thứ hai hôm nay, 19-1, ĐTC Phanxicô sẽ kết thúc chuyến viếng thăm 3 ngày tại Philippines. Ban sáng ngài sẽ cử hành thánh lễ riêng tại nguyện đường tòa Sứ thần Tòa Thánh ở thủ đô Manila, trước khi đến căn cứ không quân Villamor cách đó 8 cây số để đáp máy bay Airbus 340 của hãng hàng không Philippines lúc 10 giờ sáng giờ địa phương, trở về Roma. Theo dự kiến, ngài sẽ về đến Roma lúc gần 6 giờ chiều cùng ngày hôm nay, giờ Roma, sau chuyến bay dài 14 giờ 40 phút từ thủ đô của Philippines, vượt qua quãng đường dài 10 ngàn 400 cây số.
G. Trần Đức Anh OP
MANILA. Trong ngày cuối cùng viếng thăm Philippines, ĐTC Phanxicô đã gặp gỡ hơn 30 ngàn bạn trẻ sáng chúa nhật 18-1-2015 dưới trời mưa tại sân thể thao Đại học Giáo Hoàng thánh Tômaso ở Manila.
Ngài mời gọi giới trẻ hãy khóc cảm thông với người nghèo, học yêu thương, dấn thân bảo vệ môi sinh.
Lúc 9 giờ sáng 18-1-2015, tại Tòa Sứ Thần Tòa Thánh, ĐTC đã chào thăm và cám ơn các cộng tác viên và các ân nhân đã giúp đỡ công cuộc chuẩn bị và tiến hành chuyến viếng thăm của ngài tại Philippines. Liền đó ngài đến Đại học Giáo Hoàng và Hoàng gia thánh Tomaso cách đó 6 cây số để gặp gỡ các vị lãnh đạo tôn giáo bạn.
Đại học thánh Tômasô
Đây là đại học Công Giáo lớn nhất và cổ kính nhất tại Á châu, do các cha dòng Đa Minh Tây Ban Nha, tỉnh dòng Rất Thánh Mân côi, thành lập cách đây hơn 400 năm, tức là ngày 28-4 năm 1611, ban đầu như một học viện của dòng, rồi được nâng lên hàng đại học 34 năm sau đó (1645). Năm 1785, vua Carlo III của Tây Ban Nha chính thức nhìn nhận Đại học thánh Tomaso là Đại học hoàng gia. Thánh Vinh Sơn Nguyễn Hữu Liêm, dòng Đa Minh, tử đạo năm 1773, từng là sinh viên học viện Juan Latran thuộc đại học này, nên ngày nay ở đây có một tượng của thánh nhân và bia kỷ niệm.
Năm 1902, đến lượt ĐGH Lêô 13 nhìn nhận Đại học thánh Tômaso là Đại học giáo hoàng. Đến năm 1947, Đức Giáo Hoàng Piô 12 nới rộng danh hiệu và gọi đây là Đại Hội Công Giáo Philippines.
Đại học này có 45 ngàn sinh viên thuộc nhiều khoa và có một nhà thương thuộc phân khoa y khoa nổi tiếng, cùng với một khu đại học xá rộng lớn. Hiện nay có khoảng 40 LM dòng Đa Minh Tây Ban Nha và Philippines đảm trách Đại học thánh Tômaso.
Khi đến đại học, ĐTC đã được vị đại chưởng ấn và giáo sư viện trưởng đón tiếp tại cổng chào ”gọi là khải hoàn môn các thế kỷ”. Rồi ngài lần lượt chào thăm các vị lãnh đạo các tôn giáo chính ở Philippines: Tin lành, Giáo Hội Philippines độc lập, Phật giáo, Do thái, Ấn giáo, Hồi giáo và Chính Thống.
Gặp gỡ giới trẻ
Trời Manila sáng hôm chúa nhật 18-1-2015 cũng bị mưa vì bão rớt, nên ĐTC và mọi người đều mặc áo mưa. Ngài dùng xe tiến sang khu Đại học xá để chào thăm 30 ngàn sinh viên và những người trẻ khác đứng dọc theo các lối đi và sân thể thao của Đại học. Họ nồng nhiệt reo hò, vẫy cờ Philippines và cờ Tòa Thánh. Nhiều người hô to: ”Đức Giáo Hoàng Phanxicô, chúng con yêu mến ngài”. Hàng ngàn người khác tham dự cuộc gặp gỡ ở bên ngoài khuôn viên đại học.
Cuộc gặp gỡ bắt đầu lúc quá 10 giờ rưỡi sáng dưới hình thức một buổi phụng vụ Lời Chúa, bằng 7 thổ ngữ của Philippines, không kể tiếng Anh.
Đức Cha Leopoldo Jancian, dòng Ngôi Lời, GM giáo phận Bangued trong tư cách là Chủ tịch Ủy ban GM Philippines về giới trẻ, và một gia đình đã đại diện mọi người chào mừng ĐTC, trước khi Thánh Giá giới trẻ được rước lên lễ đài.
Cuộc gặp gỡ được tiếp tục với phần trình bày chứng từ của 3 bạn trẻ: một trẻ nữ 14 tuổi bụi đời, cô June, được Hội TKF cứu thoát. Cô đã bật khóc vào cuối chứng từ, tiếp đến là một sinh viên đại học, anh Leandro Santos II, thuộc phân khoa luật tại Đại học thánh Tômasô, sống giữa sự tràn ngập các thông tin đủ loại trên internet. Sau khi trình bày chứng từ, anh đã tặng ĐTC hộp lớn bằng thủy tinh trong đó chứa hằng trăm những miếng giấy mầu có ghi các tư tưởng của các sinh viên khác. Sau cùng là một thanh niên 29 tuổi, Ricky, vừa tốt nghiệp kỹ sư đã phát minh ra hệ thống đèn điện bằng chai plastic dùng năng lượng mặt trời để thắp sáng ban đêm giúp các nạn nhân cuồng phong Yolanda.
Bài huấn dụ ứng khẩu
Về phần ĐTC, mở đầu bài huấn dụ, ngài ”xin phép” nói bằng tiếng Mẹ Tây Ban Nha được Đức Ông Mark Gerard Miles, thuộc phủ Quốc vụ khanh Tòa Thánh dịch ra tiếng Anh. Mọi người đều vui cười đồng ý.
ĐTC cho biết tin buồn sáng thứ bẩy vừa qua (17-1), trước thánh lễ tại phi trường thành phố Tacloban, gió bão đã thổi sập một bảng gần lễ đài làm cho một thiếu nữ 27 tuổi, tên là Chrystel, thiện nguyện viên của cơ quan cứu trợ Công Giáo Hoa Kỳ và cộng tác vào việc tổ chức thánh lễ, bị tử thương. ĐTC mời gọi mọi người dành một phút im lặng để cầu nguyện cho cô Chrystel, rồi tất cả đều đọc một kinh Kính Mừng. Ngài cũng xin mọi người cầu nguyện cho cha mẹ của cô, cô là con gái duy nhất, mẹ cô đang đến từ Hong Kong và cha cô đến Manila để đợi bà”. Theo lời mời của ĐTC, mọi người đã đọc kinh Lạy Cha để cầu nguyện cho ông bà.
Rồi ĐTC tiếp tục ứng khẩu dựa vào bài Tin Mừng theo thánh Marcô trong đó Chúa Giêsu nói với chàng thanh niên giàu có: anh hãy về bán những gì anh có, phân phát cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời và đến đây theo tôi (Mc 10,17-22), đồng thời ngài cũng trả lời cho những câu hỏi được 3 bạn trẻ nêu lên trong phần trình bày chứng từ.
ĐTC nhận xét rằng nhiều người trẻ ngày nay tràn đầy các thông tin từ Internet và các mạng xã hội, nhưng không biết làm gì với những thông tin ấy. Ngài nhắn nhủ các bạn trẻ đừng có tâm lý của máy vi tính, đừng nghĩ mình biết hết mọi sự.
Và ĐTC cũng nói rằng: Giáo hội Công Giáo ngày nay đang cần những người trẻ thánh thiện. Nhưng để có thể thi hành điều này, người trẻ cần đáp ứng thách đố tình thương. ”Đây là đề tài quan trọng nhất mà các bạn cần học ở đại học, là bài học quan trọng nhất mà các bạn cần học trong đời.. Các bạn hãy cởi mở đón nhận sự ngạc nhiên từ Thiên Chúa, sẵn sàng yêu và được yêu, khiêm tốn học hỏi nơi những người mình giúp đỡ. Cho đi mà thôi thì vẫn chưa đủ, còn phải khiêm tốn học hỏi sự khôn ngoan nơi những người nghèo, người bé mọn mà mình giúp đỡ... Các bạn đừng trở thành ”bảo tàng viện” trước bao nhiêu phương tiện truyền thông mà chúng ta có”.
ĐTC khuyến khích các bạn trẻ học 3 ngôn ngữ: đó là suy tư, cảm thức và hành động và ngài không quên mời gọi các bạn trẻ quan tâm đến vấn đề bảo vệ môi sinh, một đề tài rất quan trọng, nhất là đối với một nước thường gặp thiên tai như Philippines. Ngài cũng nhắn nhủ các bạn trẻ hãy học cách ”khóc cho người nghèo và những người bị gạt ra ngoài lề xã hội. Những người ấy đang khóc... Chúng ta cần tự hỏi: chúng ta đã học cách khóc cho những người bị gạt bỏ như thế chưa, khóc cho những người bị vấn đề ma túy chưa? Chúng ta có khóc khi thấy một trẻ em vô gia cư, đang chịu đau khổ, bị bỏ rơi, bị lạm dụng, bị xã hội dùng như nô lệ hay không? Nếu các bạn không học cách khóc, thì các bạn không thể là Kitô hữu tốt được. Đó thực là một thách đố!”.
ĐTC cũng nhận xét rằng thánh Phanxicô khi còn sống, túi áo cũng trống rỗng và khi chết túi cũng trống rỗng, nhưng con tim tràn đầy.
Ngài kết luận rằng: ”Thực tại các bạn vượt quá tất cả những ý tưởng mà tôi đã chuẩn bị.. Thành thật cám ơn các bạn!”
Nội dung bài huấn dụ dọn sẵn
Trong bài huấn dụ đã dọn sẵn và để lại cho các tín hữu Phippines đọc và suy gẫm sau đó, ĐTC nhắn nhủ các bạn trẻ, trong tư cách là công dân của đất nước Philippines hãy hăng say dấn thân trong tinh thần lương thiện canh tân xã hội. Ngài khai triển 3 lãnh vực chủ yếu trong đó người trẻ có thể đóng góp quan trọng cho đời sống đất nước và khẳng định rằng:
Hôm nay tôi muốn gợi lên 3 lãnh vực mà các bạn có thể đóng góp quan trọng cho đời sống đất nước của các bạn.
- Trước tiên là thách đố thanh liêm. Từ ”thách đố” có thể hiểu 2 cách. Trước hết nó có thể hiểu một cách tiêu cực là cám dỗ hành động ngược lại những xác tín luân lý của các bạn, ngược lại điều mà các bạn biết là chân thực, tốt lành và đúng đắn. Sự thanh liêm của chúng ta có thể bị thách thức vì những tư lợi ích kỷ, tham lam, bất lương, hoặc ý muốn sử dụng người khác.
Nhưng từ ”thách đố” cũng có thể hiểu một cách tích cực như một lời mời gọi hãy can đảm, làm chứng tá ngôn sứ về điều mình tin và coi là thánh thiêng. Theo nghĩa đó, thách đố sống thanh liêm là điều mà các bạn đang gặp phải trong cuộc sống của các bạn. Đó không phải là điều mà các bạn có thể hoãn lại cho đến khi các bạn lớn tuổi hơn hoặc có trách nhiệm lớn hơn. Ngay bây giờ các bạn bị thách thức hãy hành động lương thiện và đúng đắn khi đối xử với người khác, trẻ cũng như già. Không được trốn tránh đương đầu với thách đố này! Một trong những thách đố lớn nhất mà người trẻ đang phải đương đầu là học yêu thương. Yêu thương có nghĩa là chấp nhận rủi ro: nguy cơ bị loại bỏ, bị lợi dụng, hoặc tệ hơn nữa là lợi dụng người khác. Các bạn đừng sợ yêu thương! Nhưng trong yêu thương, các bạn cũng hãy bảo tồm sự liêm chính của mình! Hãy lương thiện và tử tế!.. Các bạn được kêu gọi hãy nêu gương về sự thanh liêm, dù các bạn gặp phải những chống đối và phê bình, nản chí hoặc bị nhạo cười.
ĐTC cũng xác quyết rằng với sức mạnh của kinh nguyện hằng ngày và tham dự Thánh Lễ, các bạn trẻ Công Giáo sẽ trở thành địa bàn chỉ đường cho những người đang tìm kiếm, những người bị cám dỗ đánh mất hy vọng, từ bỏ những lý tưởng cao thượng, bỏ học hoặc sống ngày qua ngày trên đường phố.
- Thách đố thứ hai là chăm sóc môi sinh. ĐTC nói: Cần hành động không những như những công dân có trách nhiệm, nhưng còn như những môn đệ của Chúa Kitô nữa! Chúng ta cần dùng con mắt đức tin để nhìn thấy vẻ đẹp trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, mối liên hệ giữa môi sinh tự nhiên và phẩm giá con người. Người nam và người nữ được dựng nên theo hình ảnh giống Thiên Chúa và họ được ủy thác nhiệm vụ cai quản thiên nhiên (St 1,26-28). Trong tư cách là những người quản lý thiên nhiên, công trình sáng tạo, chúng ta được mời gọi làm cho trái đất trở thành một vườn đẹp nhất cho gia đình nhân loại. Khi chúng ta tàn phá rừng cây, phá hủy đất đai và làm ô nhiễm biển cả, thì chúng ta phản bội ơn gọi cao quí ấy.
ĐTC nhắc đến thư của các GM Philippines về chiều kích luân lý trong các hoạt động và các lối sống của chúng ta, sự tiêu thụ và sử dụng các tài nguyên của chúng ta. Tất cả là thành phần sự dấn thân xây dựng Nước Chúa Kitô. Ngài viết tiếp:
”Lãnh vực sau cùng các bạn có thể đóng góp là một điều thực quí giá đối với tất cả chúng ta. Đó là sự chăm sóc người nghèo. Cạnh chúng ta luôn luôn có người ở trong tình cảnh túng thiếu về vật chất, tâm lý và tinh thần. Món quà lớn nhất mà chúng ta có thể trao tặng là tình bạn, sự quan tâm, sự dịu dàng, tình yêu thương của chúng ta đối với Chúa Giêsu.
Sau cùng, ĐTC ngỏ lời với các bạn trẻ đã chọn cuộc sống thanh bần qua gọi linh mục và đời sống tu trì. Ngài nói: “Khi kín múc từ tinh thần thanh bần, các con sẽ làm cho người khác được phong phú. Các con hãy làm hơn nữa, hãy cho đi nhiều hơn. Khi các con trao tặng thời giờ, tài năng, ngăng khiếu của các con cho bao nhiêu người túng thiếu đang sống bên lề, tức là các con tạo nên được sự khác biệt. Đó là một sự khác biệt rất cần thiết ngày nay và qua đó các con sẽ được Chúa bù đắp dồi dào. Vì chính Chúa đã nói, ”các con sẽ được một kho tàng trên trời” (Mc 10,21)
ĐTC không quên nhắc lại kỷ niệm đúng 20 năm trước đây, cũng tại nơi này, thánh Gioan Phaolô 2 đã khẳng định rằng thế giới đang cần một ”lớp người trẻ mới!” - một lớp người trẻ dấn thân với những lý tưởng cao thượng nhất và muốn xây dựng nền văn minh tình thương”. ĐTC Phanxicô khuyến khích ngừơi trẻ hãy sống theo lời mời gọi ấy, đừng đánh mất các lý tưởng, trở thành chứng nhân vui tươi về tình thương của Thiên Chúa và kế hoạch rạng ngời mà Chúa dành cho chúng ta, cho đất nước này và cho thế giới chúng ta đang sống”.
Cuộc gặp gỡ được tiếp tục với 7 lời nguyện giáo dân bằng các ngôn ngữ của Philippines, kinh Truyền Tin và kinh Lạy Cha, trước khi ĐTC ban phép lành kết thúc cho mọi người. Bấy giờ là gần 12 giờ trưa, giờ địa phương. Ngài trở về Tòa Sứ Thần Tòa Thánh cách đó 6 cây số để dùng bữa và nghỉ trưa. Tại đây ĐTC đã gặp gỡ, trong 20 phút để chia buồn và an ủi thân phụ của cô Critel đã bị thiệt mạng tại Tacloban. Ông được người em họ tháp tùng. ĐHY Tagle TGM Manila đã làm thông ngôn. Trên bàn có hai bức ảnh rất đẹp của cô Critel, một hình của cô và một hình chụp với cha mẹ khi còn nhỏ. ĐTC cho biết ngài rất buồn vì tai nạn, nhưng cũng được an ủi vì cô đã có thể chuẩn bị cuộc gặp gỡ của dân chúng với ngài. ĐTC đã tìm cách điện thoại cho mẹ cô ở Hong Kong, nhưng không được. Bà mẹ sẽ đến Manila vào ngày hôm nay, 19-1.2-15.
G. Trần Đức Anh OP
Sáng 17 tháng Giêng, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã cử hành Thánh Lễ cho những người sống sót trận bão Hải Yến năm 2013 tại Tacloban, giữa lúc mưa như trút và gió khá mạnh. Đức Giáo Hoàng đã mặc áo mưa cử hành Thánh Lễ rút gọn và không cho rước lễ. Bỏ qua một bên bài giảng dọn sẵn bằng tiếng Anh, Đức Giáo Hoàng đã ứng khẩu nói bằng tiếng Tây Ban Nha, được một thông dịch viên cùng một lúc dịch sang tiếng Anh.
Sau đây là bản dịch bài giảng của ngài:
Chúng ta có vị thượng phẩm có khả năng có thiện cảm với các yếu đuối của ta. Chúa Giêsu giống chúng ta. Người sống như ta và như ta về mọi phương diện, chỉ trừ tội lỗi vì Người không phải là người tội lỗi. Nhưng để giống chúng ta hơn, Người đã mang lấy thân phận và tội lỗi chúng ta. Người tự làm mình thành người có tội. Đó là điều Thánh Phaolô dạy ta. Và Chúa Giêsu luôn đi trước ta và khi ta trải qua một kinh nghiệm, một thánh giá, Người trải qua trước chúng ta. Và nếu hôm nay, chúng ta thấy mình còn ở đây sau 14 tháng, đúng 14 tháng sau khi trận bão Yolanda tàn phá, chính là vì chúng ta có sự an toàn nhờ biết rằng chúng ta sẽ không yếu đức tin vì Chúa Giêsu đã ở đây trước chúng ta. Trong cuộc Khổ Nạn của Người, Người đã mang lấy mọi đau đớn của ta. Cho nên, Người có khả năng hiểu chúng ta, như ta đã nghe trong bài đọc thứ nhất.
Cha muốn kể cho chúng con nghe một điều rất thân thiết với trái tim cha. Lúc ở Rôma, khi cha thấy thiên tai này, cha (thầm nhủ) mình phải ở đó. Và trong những ngày ấy, cha đã quyết định sẽ tới đây. Nay cha đang ở đây với các con, hơi trễ một chút, nhưng đang ở đây. Cha tới để nói với các con rằng Chúa Giêsu là Chúa. Và Người không bao giờ để ta thất vọng. Thưa cha, các con có thể nói với cha, chúng con thất vọng vì mất mát nhiều thứ, nhà cửa, sinh kế. Các con nói thế thì đúng thôi và cha tôn trọng tâm tư của chúng con. Nhưng Chúa Giêsu đang ở kia, chịu đóng đinh vào thập giá, và từ đó, Người không để chúng ta thất vọng. Người đã được thánh hiến làm Chúa trên chiếc ngai kia và ở đó, Người trải nghiệm mọi tai ương mà ta đang trải nghiệm. Chúa Giêsu là Chúa. Và Chúa trên thập giá đang hiện diện ở kia vì các con. Như chúng ta trong mọi sự. Đó là lý do tại sao ta có một vị Chúa khóc với chúng ta và bước đi với chúng ta trong những giây phút khó khăn nhất trong đời.
Nhiều người trong chúng con quả mất hết mọi sự. Cha không biết phải nói sao với các con. Nhưng Chúa biết phải nói gì với các con. Một số trong các con mất một phần gia đình. Điều duy nhất cha có thể làm là giữ thinh lặng và bước đi với tất cả các con bằng một trái tim thinh lặng. Nhiều người trong các con hỏi Chúa: tại sao, lạy Chúa? Và với mỗi người các con, với trái tim các con, Chúa Kitô trả lời tự đáy lòng Người từ trên thập giá: Cha không có lời nào để nói với các con. Ta hãy nhìn lên Chúa Kitô. Người là Chúa. Người hiểu chúng ta vì Người đã trải qua mọi thử thách mà ta, mà các con, đã trải qua. Và dưới chân thập giá, còn có Mẹ Người nữa. Ta như đứa trẻ thơ trong những giờ phút có quá nhiều đau đớn đến không còn hiểu gì nữa. Điều duy nhất ta có thể làm là nắm chặt lấy tay Đức Mẹ mà nỉ non “Mẹ ơi”, y hệt một đứa trẻ trong cơn sợ sệt. Có lẽ đó là lời duy nhất ta có thể thốt ra trong những lúc khó khăn, “mẹ ơi”.
Ta hãy dành một phút im lặng với nhau và ngước nhìn lên Chúa Kitô trên thập giá. Người hiểu chúng ta vì Người đã chịu đựng mọi sự. Ta hãy ngước nhìn lên Đức Mẹ và, như đứa trẻ thơ, ta hãy níu lấy tà áo Mẹ và với một trái tim thành thực thưa với Mẹ “Mẹ ơi”. Trong thinh lặng, các con hãy nói với Mẹ các con những gì các con đang cảm nhận trong lòng. Ta hãy biết rằng ta có một Bà Mẹ, là Đức Maria, và người Anh Cả, là Chúa Giêsu. Ta không cô đơn. Ta cũng có nhiều anh chị em mà trong giờ phút thiên tai này họ sẵn sàng tới giúp ta. Và vì vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng cảm thấy như là anh chị em vì chúng ta giúp đỡ lẫn nhau.
Đó là những điều phát xuất từ trái tim cha. Xin các con tha thứ cho cha nếu cha không còn lời nào khác để nói ra. Xin các con vui lòng biết cho rằng Chúa Giêsu không bao giờ để các con thất vọng. Các con nên biết rằng tình âu yếm dịu dàng của Đức Mẹ không bao giờ để các con thất vọng. Và níu lấy tà áo Mẹ cũng như với quyền lực xuất phát từ tình yêu Chúa Giêsu trên thập giá, ta hãy tiên lên và cùng nhau tiến bước như anh chị em trong Chúa Kitô.Vũ Văn An
Thứ Bẩy hôm nay, Đức GH Phanxicô đã tới thăm thành phố bị bão tàn phá là Tacloban, nơi ngài được chào đón bởi khối người vĩ đại ướt sũng vì phải đứng đợi hàng giờ dưới mưa.
Đức Giáo Hoàng cử hành thánh lễ ngoài trời trên một cánh đồng gần phi trường, sau đó sẽ dùng bữa trưa với các nạn nhân của trận bão Hải Yến, tức trận bão hồi tháng 11 năm 2013 từng bình địa nhiều căn nhà và khiến 7,300 người hoặc chết hoặc mất tích.
Một viên chức cảnh sát ước lượng đám đông hôm nay vào khoảng 150,000 người, và nhiều người khác đứng ở bên ngoài khu vực. Mặc áo mưa bằng nhựa, đám đông hân hoan vỗ tay theo nhịp một bài hát inh ỏi chào mừng Đức Giáo Hoàng, hoan hô vang dội khi nghe tiếng máy bay của ngài đáp xuống.
Dân làng treo biểu ngữ chào mừng Đức Giáo Hoàng trên mũi một tầu chở thép bị trận bão Hải Yến thổi giạt vào bờ, phá đổ nhà cửa, và nay vẫn còn nằm tại chỗ. Ông Ernesto Hengzon, 62 tuổi, cho hay: “Đức GH Phanxicô không thể cho chúng tôi nhà cửa hay công ăn việc làm, nhưng ngài có thể chuyển lời cầu nguyện của chúng tôi lên Thiên Chúa. Tôi cầu xin được sức khỏe tốt và cả cho con cháu tôi nữa. Tôi già rồi và bệnh hoạn nữa. Tôi hằng cầu xin Chúa ngưng các trận cuồng phong lớn. Chúng tôi hết chịu đựng hơn nữa. Chúng tôi mới chỉ hồi phục. Nhiều người vẫn còn ở dưới kia”.
Trận mưa hôm nay do cơn bão nhiệt đới Mekkhala đang tới gần đem tới, khiến các nhà cầm quyền ngưng các chuyến phà tới tỉnh Leyte, là tỉnh của Tacloban, làm nhiều người, cả những người muốn được thấy Đức Giáo Hoàng, không tới được.
Loa phóng thanh nói với đám đông rằng Thánh Lễ, dù đã được cử hành sớm hơn dự định tới 45 phút, nhưng phải rút ngắn vì thời tiết xấu.
Đức Giáo Hoàng mặc chiếc áo mưa mầu vàng phủ trên y phục của ngài khi đến trên một giáo hoàng xa từ phi trường tiến vào khán đài. Ngài hôn gió, vẫy tay và giơ cao ngón cái chào đám đông đang ngây ngất đứng hoan hô.
Joan Cator, 23 tuổi, vừa khóc vừa nói: “Tôi hy vọng Đức Giáo Hoàng có thể giúp chúng tôi quên được và chấp nhận được việc người thân của chúng tôi đã ra đi”. Cô mất 2 người cô và 4 đứa cháu cả trai lẫn gái. “Chúng tôi vẫn còn khóc và không nói gì được về những gì đã xẩy ra”.
Ghi nhanh
Hãng tin AP có bản ghi nhanh sau đây liên quan tới chuyến viếng thăm Tacloban của Đức Phanxicô
Trận Bão
Sau đây là một số sự kiện liên quan tới trận bão Hải Yến ngày 8 tháng Mười Một, 2013:
— Chết hoặc mất tích: 7,300 người
— Các cơn gió dữ dằn và sóng biển cao 7 mét đã bình địa nhiều ngôi làng
— Một triệu căn nhà bị phá hủy
— 16 triệu cây dừa, nguồn sinh sống chính, đã bứng gốc.
— Thị xã bị tàn phá nặng nhất là Tacloba đang phục hồi. Các tiệm bách hóa, khách sạn và văn phòng đã mở lại, với xe hơi, xe taxi và xe gắn máy làm nghẹt các đường phố.
Cuộc nghinh đón trong mưa
Đám đông ướt sũng nhưng sinh động, mặc áo mưa mầu vàng và trắng nghinh đón Đức GH Phanxicô tại thị xã Tacloban, miền trung Phi Luật Tân, bị bão tàn phá, miệng hô to "Papa Francesco, Viva il Papa!" (Đức Thánh Cha Phanxicô, vạn tuế Đức Thánh Cha).
Cảnh sát cho hay khoảng 150,000 người đã được phép vào khu được vây quanh gần phi trường nơi Đức Giáo Hoàng sẽ cử hành Thánh Lễ trong khi hàng chục ngàn người khác phải xếp hàng bên ngoài chờ được dịp vào bên trong.
Đám đông hoan hô vang dậy khi thấy máy bay chở Đức GH đến gần và vẫy tay về phía máy bay khi nó lăn bánh trên phi đạo. Hàng chục vũ công trẻ mặc y phục sặc sỡ, một số lắc lư trên những chiếc gậy tre cao lêu khêu, mỉm cười tươi rói khi Đức Giáo Hoàng chạy qua trên giáo hoàng xa của ngài, tay vẫy chào dân chúng.
Trích vội: “Hãy giúp chúng tôi quên được và chấp nhận được”
“Tôi hy vọng Đức Giáo Hoàng có thể giúp chúng tôi quên được và chấp nhận được việc người thân của chúng tôi đã ra đi. Chúng tôi vẫn còn khóc và không nói gì được về những gì đã xẩy ra”.
Joan Cator, một thiếu phụ 23 tuổi, đang đứng đợi Đức GH tại Tacloban nói thế. Nàng mất 2 người cô và 4 đứa cháu cả trai lẫn gái trong trận bão Hải Yến.
Chờ 20 năm, và nay 16 tiếng đồng hồ để gặp Đức Giáo Hoàng
Jessica Panis khóc năm 1995 khi bà không thể thấy Đức GH Gioan Phaolô II ở Manila vì gia đình bà nghèo quá không đài thọ nổi chuyến đi thủ đô.
Với việc Đức GH Phanxicô sắp tới thị xã Tacloban, không gì có thể ngăn cản người thư ký cửa tiệm bán đồ chơi 41 tuổi này thấy Đức Giáo Hoàng, kể cả trận bão đang kéo tới, kể cả cuộc chờ đợi lâu dài…
Bà bảo: “có rất nhiều điều để cám ơn. Căn nhà chúng tôi bị Bão Hải Yến giật sập, nhưng chúng tôi không mất ai”.
Bà cũng muốn cám ơn Đức Giáo Hoàng đã vượt ngàn trùng xa cách tới đây an ủi những người sống sót giống như bà.
Mang chiếc giầy ủng mầu đỏ và đem theo chiếc áo mưa, chiếc áo khoác, khăn quàng, bánh sandwich và một tấm chải để ngủ, bà Panis cuốc bộ nhiều cây số cùng với gia đình và bằng hữu tới cánh đồng gần phi trường Tacloban nơi Đức Phanxicô sẽ cử hành Thánh Lễ. Bà tới trước 16 giờ so với chương trình.
"Thực ra, tôi mặc cả một chiếc tã” Bà nói thế trong lúc đang xếp hàng dài để vào một nhà vệ sinh lưu động.
Một món quà có liên hệ với trận bão
Để làm quà cho Đức Giáo Hoàng, TT Benigno Aquino III của Phi Luật Tân đã tặng ngài một tượng Đức Mẹ bằng gỗ lấy từ một cây bị trận bão Hải Yến bứng gốc. Phát ngôn viên Tòa Thánh cho biết như thế.
Qùa của Đức Giáo Hoàng
Các vị giáo hoàng có thói quen mang theo các tặng phẩm để tặng hàng trăm vị vọng gặp trong các chuyền tông du, và Đức Phanxicô cũng thế.
Tại Sri Lanka, Đức Phanxicô trao tặng các huy chương đồng với hình nổi Đức Mẹ Madhu. Đền Đức Mẹ tại đây vốn là nơi an trú trong suốt cuộc nội chiến 30 năm.
Còn huy chương cho Phi Luật Tân thì là hình nổi Santo Nino tức Chúa Giêsu Hài Đồng, có từ thời nhà thám hiểm Bồ Đào Nha Ferdinand Magellan và là một trong các ảnh tượng quan trọng nhất của Phi Luật Tân. Thánh Lễ kết thúc chuyến tông du vào Chúa Nhật này rơi vào ngày Kính Santo Nino.Vũ Văn An
MANILA. Đức Thánh Cha kêu gọi hàng giáo sĩ, tu sĩ Philippines xa tránh chủ nghĩa duy vật, sống thanh bần, thanh liêm và quan tâm giúp đỡ người nghèo.
Đó là nội dung bài giảng trong thánh lễ ngài cử hành sáng ngày 16-1-2015 tại Nhà thờ chính tòa Manila, với 600 vị gồm các GM và LM Philippines trước sự hiện diện của 1400 nữ tu và chủng sinh toàn quốc. Các vị đến từ các giáo phận toàn quốc, mỗi giáo phận được gởi 10 đại diện.
Ngoài ra cũng có các vị GM đến từ các nước Á châu khác, đứng đầu là ĐHY Gracias, TGM giáo phận Bombay Ấn độ, Chủ tịch Liên HĐGM Á châu.
Nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Vô Nhiễm ở Manila, được coi là mẹ của tất cả các thánh đường ở Philippines. Thánh đường nguyên thủy tại đây được kiến thiết cách đây 434 năm, tức là vào năm 1581, bằng tre và lá dừa. Qua dòng lịch sử nhà thờ đã bị hủy hoại nhiều lần vì bão tố và hỏa hoạn, động đất và bom đạn trong thời thế chiến thứ II. Nhà thờ hiện nay có từ thập niên 1950 và được ĐGH Gioan Phaolô 2 nâng lên hàng tiểu vương cung thánh đường.
Cách đây 3 năm, tức là hồi tháng 2 năm 2012, Nhà thờ chính tòa bị đóng cửa để tu bổ, nhất là để củng cố, thiết lập hệ thống an ninh cần thiết chống động đất. Phí tổn 1 triệu rưỡi mỹ kim đã được các xí nghiệp lớn và các tín hữu tài trợ.
Bài giảng thánh lễ
Trong bài giảng thánh lễ, ĐTC nhắc đến cố gắng của các GM, LM và tu sĩ trong quá khứ không những để loan báo Tin Mừng và xây dựng Giáo Hội tại đất nước Philippines này, nhưng còn kiến tạo một xã hội theo tinh thần Phúc Âm, bác ái, tha thứ, và liên đới phục vụ công ích. ”Giống như họ, ngày nay anh chị em cũng đang thi hành các công tác tình thương. Giống như họ, anh chị em cưũng được kêu gọi kiến tạo những nhịp cầu để các dân tộc Á châu đón nhận lời Chúa. .. Chúng ta được kêu gọi trở thành những sứ giả tình thương của Chúa Kitô” (2 Cr 5,20). ĐTC nói:
”Là sứ giả của Chúa Kitô trước tiên có nghĩa là mời gọi mỗi người hãy canh tân cuộc gặp gỡ bản thân với Chúa Giêsu (Ev. Gaudium 3). Lời mời gọi này phải là trọng tâm chương trình kỷ niệm loan báo Tin Mừng tại Philippines. Nhưng Tin Mừng cũng là một lời mời gọi hoán cải, xét mình, trong tư cách cá nhân và cộng đoàn. Các GM Philippines đã có lý khi dạy rằng Giáo Hội tại nước này được mời gọi nhìn nhận và chiến đấu chống lại những nguyên nhân gây ra bất bình đẳng và bất công trong xã hội nước này, khiến cho nó mâu thuẫn với giáo huấn của Chúa Kitô. Tin Mừng kêu gọi mỗi Kitô hữu hãy sống một cuộc sống lương thiện, thanh liêm, dấn thân cho công ích. Nhưng Tin Mừng cũng kêu gọi các cộng đồng Kitô kiến tạo những nhóm người lương thiện, nhưng mạng liên đới có thể lan rộng trong xã hội để biến đổi xã hội bằng chứng tá ngôn sứ của mình”.
Trong mục đích ấy, ĐTC mời gọi các LM và tu sĩ nam nữ hãy tăng cường cuộc gặp gỡ hằng ngày với Chúa trong kinh nguyện và chống lại mọi cám dỗ duy vật. ”Chỉ khi nào chúng ta trở nên thanh bần, tước bỏ sự tự mãn, thì chúng ta mới có thể đồng hóa với những anh chị em hèn mọn nhất. Chúng ta sẽ nhìn sự việc dưới ánh sáng mới và chân thành và liêm chính đáp ứng thách đố loan báo sự quyết liệt của Tin Mừng trong một xã hội quá quen với sự loại trừ, những thái độ phe phái và bất bình đẳng tỏ tường.
ĐTC đặc biệt quan tâm đến các linh mục tu sĩ trẻ và chủng sinh hiện diện trong buổi lễ. Ngài nói: ”Anh chị em hãy ở giữa những người trẻ, họ có thể bị hoang mang và xuống tinh thần, nhưng họ tiếp tục coi Giáo Hội như bạn đồng hành và là nguồn hy vọng của họ. Anh chị em hãy gần gũi những người sống trong một xã hội bị nghèo đói và tham nhũng đè nặng, nhưng nản chí, muốn buông xuôi tất cả, rời bỏ trường học và sống bụi đời. Anh chị em hãy công bố vẻ đẹp và sự thật về hôn nhân Kitô cho một xã hội đang bị cám dỗ vì những quan niệm xáo trộnv ề tính dục, hôn nhân và gia đình. Các định chế này ngày càng bị tấn công do những thế lực mạnh mẽ đe dọa làm biến thái chương trình sáng tạo của Thiên Chúa và phản bội những giá trịđích thực đã soi sáng và hình thành những điều đẹp đẽ trong nền văn hóa của Philippines.
Cuối thánh lễ, ĐHY Antonio Luis Tagle, TGM Manila sở tại, đã đại diện mọi người chào mừng ĐTC. ĐHY nói: ”Người Phippines chúng con bị mọi tai ương nhưng không bị đè bẹp, như thánh đường này bị hỏa hoạn và động đất tàn pha, nhưng rồi lại tái sinh, như dân tộc Philippines. Đức tin làm cho chúng con liên tục chống lại bao nhiêu những vụ hỏa hoạn hằng ngày, động đất, cuồng phong và chiến tranh. Và ngay nhiều người nghèo chúng con đang trỗi dậy từ thiên tại và những tai ương do con người gây ra, trong lúc chúng con đang chiến đấu thì ĐTC đến với chúng con. Ngài không mang lửa để hủy diệt, nhưng để thanh tẩy. Ngài mang động đất đến không phải để làm tan vỡ nhưng để thức tỉnh chúng con”.
Thánh lễ kết thúc lúc 1 giờ trưa giờ địa phương. Trước khi trở về tòa Sứ thần để dùng bữa và nghỉ ngơi, ĐTC đã ghé vào nhà một nhà gần Thánh đường, thuộc tổ chức TNK do cha Mathieu Dauchez, 40 tuổi, người Pháp sáng lập để đón nhận và săn sóc các trẻ em bụi đời. Ngoài 20 trẻ nữ sống tại đây còn có hàng trăm trẻ em khác dành cho ĐTC một cuộc tiếp đón thật đơn sơ nhưng rất cảm động. Các em ca hát và tặng ngài một bức tranh khảm làm bằng giấy mầu, một hình chụp Mình Thánh Chúa được đặt khu rác nhân dịp các em tổ chức chầu Thánh Thể tại đây..
G. Trần Đức Anh OP
Sau thánh lễ lúc 11:15 sáng thứ Sáu 16 tháng Giêng với các Giám Mục, linh mục và tu sĩ Phi Luật Tân tại Vương Cung Thánh Đường Đức Mẹ Vô Nhiễm của thủ đô Manila, lúc 5:30 chiều, Đức Thánh Cha đã gặp gỡ các gia đình Phi Luật Tân trong khuôn khổ của một buổi kinh chiều tại sân vận động có mái che mang tên Asian.
Trong diễn từ trước các gia đình, Đức Thánh Cha nói:
Các gia đình thân mến,
Các bạn thân mến trong Chúa Kitô,
Tôi rất biết ơn sự hiện diện của anh chị em ở đây tối nay và những chứng tá tình yêu của anh chị em dành cho Chúa Giêsu và Giáo Hội của Người. Tôi cám ơn Đức Giám Mục Reyes, Chủ tịch Ủy ban Giám mục về gia đình và sự sống về những lời chào mừng ngài nói thay mặt cho anh chị em. Cách riêng, tôi cảm ơn những người đã trình bày những chứng tá và chia sẻ cuộc sống đức tin của họ với chúng ta.
Kinh Thánh ít khi đề cập đến Thánh Giuse, nhưng những lúc đề cập đến ngài, Kinh Thánh thường cho chúng ta thấy ngài đang nghỉ ngơi, chẳng hạn như khi một thiên thần báo mộng cho ngài biết thánh ý Thiên Chúa. Trong đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe, chúng ta thấy Thánh Giuse nghỉ ngơi không phải một lần mà là hai lần. Tối nay tôi muốn được nghỉ ngơi trong Chúa với tất cả anh chị em, và suy tư cùng anh chị em về hồng ân gia đình.
Sự nghỉ ngơi của Thánh Giuse đã giúp ngài thấu hiểu thánh ý Chúa dành cho ngài. Trong lúc nghỉ ngơi trong Chúa này, khi chúng ta tạm ngưng những nghĩa vụ và các hoạt động hàng ngày của chúng ta, Thiên Chúa cũng nói với chúng ta. Ngài nói với chúng ta trong bài đọc chúng ta vừa nghe, trong lời cầu nguyện và trong chứng tá của chúng ta, và trong sự yên tĩnh của tâm hồn chúng ta. Chúng ta hãy suy nghĩ về những gì mà Chúa đang nói với chúng ta, đặc biệt là trong bài Phúc âm buổi tối này. Có ba khía cạnh của đoạn văn này mà tôi muốn yêu cầu anh chị em suy nghĩ: nghỉ ngơi trong Chúa, chỗi dậy với Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và trở nên một tiếng nói tiên tri.
Nghỉ ngơi trong Chúa. Nghỉ ngơi là rất cần thiết cho sức khỏe của tâm trí và thể xác chúng ta, và thường rất khó khăn để có thể nghỉ ngơi vì nhiều yêu cầu đặt lên vai chúng ta. Nhưng nghỉ ngơi cũng là điều cần thiết cho sức khỏe tinh thần của chúng ta, để chúng ta có thể nghe thấy tiếng nói của Thiên Chúa và hiểu những gì Chúa yêu cầu chúng ta. Thánh Giuse đã được Thiên Chúa lựa chọn trở nên dưỡng phụ của Chúa Giêsu và là phu quân của Mẹ Maria. Là Kitô hữu, anh chị em cũng được mời gọi, như Thánh Giuse, để làm một ngôi nhà cho Chúa Giêsu. Anh chị em hãy kiến tạo ngôi nhà ấy trong trái tim mình, trong gia đình, giáo xứ và cộng đồng của anh chị em.
Để nghe và chấp nhận lời mời gọi của Thiên Chúa, để kiến tạo cho Chúa Giêsu một ngôi nhà, anh chị em phải có khả năng biết nghỉ ngơi trong Chúa. Anh chị em phải dành thời gian mỗi ngày để cầu nguyện. Nhưng anh chị em có thể nói với tôi: Thưa Đức Thánh Cha, con muốn cầu nguyện lắm, nhưng có quá nhiều việc phải làm! Con phải chăm sóc cho con cái mình; Con phải lo công việc nhà; Con mệt mỏi đến mức ngủ ngon hồi nào không biết. Điều này có thể đúng, nhưng nếu chúng ta không cầu nguyện, chúng ta sẽ không biết điều quan trọng nhất trong tất cả mọi sự: đó là Thánh Ý Chúa dành cho chúng ta. Và dù cho chúng ta có làm bao nhiêu chuyện, có tất bật đến cỡ nào, nếu không cầu nguyện chúng ta sẽ hoàn thành được được rất ít.
Nghỉ ngơi trong cầu nguyện là đặc biệt quan trọng đối với gia đình. Chính gia đình là nơi chúng ta học biết cách cầu nguyện lần đầu tiên. Ở đó chúng ta biết đến Thiên Chúa, ở đó chúng ta lớn lên thành những tín hữu nam nữ, ở đó chúng ta thấy mình là thành viên của một gia đình lớn hơn của Thiên Chúa, là Giáo Hội. Trong gia đình, chúng ta học cách yêu thương, tha thứ, quảng đại và cởi mở, không khép kín và ích kỷ. Chúng ta học cách vượt qua nhu cầu riêng của chúng ta, để gặp gỡ người khác và chia sẻ cuộc sống của chúng ta với họ. Đó là lý do tại sao cầu nguyện như là một gia đình là rất quan trọng! Đó là lý do tại sao gia đình là rất quan trọng trong kế hoạch của Thiên Chúa dành cho Giáo Hội!
Tiếp theo, là chỗi dậy với Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Những khoảnh khắc quý giá của nghỉ ngơi, nghỉ ngơi với Chúa trong lời cầu nguyện, là những khoảnh khắc chúng ta mong có thể kéo dài hơn. Cũng như Thánh Giuse, một khi chúng ta đã nghe tiếng nói của Thiên Chúa, chúng ta phải chỗi dậy từ giấc ngủ của mình; chúng ta phải đứng lên và hành động (Rm 13:11). Đức tin không mang chúng ta ra khỏi thế giới, nhưng lôi kéo chúng ta đi sâu hơn vào thế giới. Mỗi người trong chúng ta, trên thực tế, có một vai trò đặc biệt trong việc chuẩn bị cho sự tái quang lâm của vương quốc Thiên Chúa trong thế giới của chúng ta.
Hồng ân Thánh Gia đã được giao phó cho Thánh Giuse thế nào thì hồng ân gia đình và vị trí của nó trong kế hoạch của Thiên Chúa cũng được trao phó cho chúng ta như thế. Thiên thần Chúa đã mặc khải cho Thánh Giuse những nguy hiểm đang đe dọa Chúa Giêsu và Mẹ Maria, buộc họ phải chạy trốn sang Ai Cập và sau đó định cư tại Nazareth. Trong thời đại chúng ta, Thiên Chúa cũng kêu gọi chúng ta nhận ra những nguy hiểm đang đe dọa gia đình riêng của chúng ta để chúng ta bảo vệ gia đình mình khỏi bị tổn hại.
Những áp lực trong cuộc sống gia đình hiện nay rất nhiều. Ở đây, tại Phi Luật Tân này vô số gia đình vẫn còn bị ảnh hưởng của thiên tai. Tình hình kinh tế đã phân rẽ các gia đình khi phải di cư hay tìm kiếm công ăn việc làm, và các vấn nạn tài chính cũng gây căng thẳng cho nhiều gia đình. Trong khi có quá nhiều người phải sống trong nghèo đói cùng cực, thì những người khác lại bị lôi cuốn vào một cuộc sống coi trọng vật chất và những lối sống đang phá hoại đời sống gia đình và các đòi buộc cơ bản nhất của luân lý Kitô giáo. Các gia đình cũng đang bị đe dọa bởi những nỗ lực ngày càng tăng của một số người muốn xác định lại các định chế của hôn nhân, bởi thuyết tương đối, bởi thứ văn hóa phù du, bởi một sự thiếu cởi mở với sự sống.
Thế giới chúng ta cần những gia đình tốt và mạnh mẽ để vượt qua những mối đe dọa! Phi Luật Tân cần những gia đình thánh thiện và yêu thương để bảo vệ vẻ đẹp và sự thật của các gia đình trong kế hoạch của Thiên Chúa và trở thành một sự hỗ trợ và là gương mẫu cho các gia đình khác. Mọi đe dọa cho gia đình cũng là một mối đe dọa cho xã hội. Tương lai của nhân loại, như Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II thường nói, là thông qua các gia đình (x Familiaris Consortio, 85). Vì vậy, hãy bảo vệ gia đình anh chị em! Hãy nhìn thấy nơi những gia đình kho báu vĩ đại nhất của đất nước anh chị em và hãy luôn luôn nuôi dưỡng gia đình bằng lời cầu nguyện và ân sủng của các bí tích. Các gia đình sẽ luôn luôn có những thử thách, nhưng xin anh chị em đừng bao giờ chồng chất thêm những thử thách cho gia đình! Thay vào đó, hãy là những tấm gương sống động về tình yêu, sự tha thứ và chăm sóc lẫn nhau. Hãy là những nơi thánh thiêng tôn trọng sự sống, tuyên bố sự thánh thiêng của sự sống con người từ lúc thụ thai cho đến cái chết tự nhiên. Thật là một hồng ân lớn lao cho xã hội, nếu mỗi gia đình Kitô hữu sống trọn vẹn ơn gọi cao quý của nó! Vì vậy, hãy chỗi dậy với Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và khởi hành trên con đường Chúa vẽ ra cho mỗi người trong anh chị em.
Cuối cùng, Tin Mừng chúng ta vừa nghe nhắc nhở chúng ta về nghĩa vụ Kitô của mình là trở nên tiếng nói tiên tri ở giữa các cộng đồng của chúng ta. Thánh Giuse lắng nghe thiên thần Chúa và đáp lại tiếng gọi của Chúa chăm sóc cho Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Bằng cách này, ngài đã đóng trọn vai trò của mình trong kế hoạch của Thiên Chúa, và trở thành một phước lành không chỉ cho Thánh Gia, nhưng là một phước lành cho tất cả nhân loại. Cùng với Đức Maria, Thánh Giuse là một gương mẫu cho cậu bé Giêsu khi Ngài lớn lên trong khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng (x Lk 2:52). Khi các gia đình đưa những con trẻ vào thế giới này, hãy dạy dỗ họ trong đức tin và các giá trị lành thánh, và dạy cho họ biết đóng góp cho xã hội, để họ trở thành một phước lành trong thế giới chúng ta. Tình yêu của Thiên Chúa trở nên hữu hình và tích cực bởi cách thức chúng ta yêu thương và bằng những việc thiện chúng ta làm. Chúng ta hãy mở rộng vương quốc Chúa Kitô trong thế giới này. Và khi làm việc này, chúng ta trung tín với sứ mệnh tiên tri đã lãnh nhận khi chịu phép rửa tội.
Trong năm nay, năm mà các giám mục của anh chị em đã dành làm Năm của Người Nghèo, tôi yêu cầu anh chị em, trong tư cách là các gia đình, hãy lưu tâm đặc biệt đến ơn gọi của chúng ta là những môn đệ truyền giáo của Chúa Giêsu. Điều này có nghĩa là sẵn sàng đi xa hơn ngôi nhà của mình để chăm sóc cho những anh chị em chúng ta đang cần đến chúng ta nhất. Tôi xin anh chị em đặc biệt quan tâm đến những người không có một gia đình riêng của mình, đặc biệt là những người già và trẻ em mồ côi. Đừng bao giờ để cho họ cảm thấy bị cô lập, lẻ loi và bị bỏ rơi, nhưng giúp họ nhận ra rằng Thiên Chúa không quên họ. Chính anh chị em có thể rất nghèo về phương diện vật chất, nhưng anh chị em vẫn dư dật những hồng ân để trao tặng cho Chúa Kitô và cộng đoàn Giáo Hội của Người. Đừng che giấu đức tin của mình, đừng giấu Chúa Giêsu đi, nhưng hãy đưa Ngài vào thế giới và hãy trao ra những chứng tá đời sống gia đình của anh chị em!
Anh chị em thân mến trong Chúa Kitô, hãy biết rằng tôi luôn cầu nguyện cho anh chị em! Tôi cầu nguyện xin Chúa tiếp tục làm cho tình yêu của anh chị em dành cho Ngài sâu sắc hơn, và xin cho tình yêu này có thể được thể hiện trong tình yêu anh chị em dành cho nhau và cho Giáo Hội. Hãy cầu nguyện thường xuyên và mang những hoa trái lời cầu nguyện của anh chị em vào thế giới, để tất cả có thể nhận biết Chúa Giêsu Kitô và tình yêu thương xót của Ngài. Xin cũng hãy cầu nguyện cho tôi, vì tôi thực sự cần lời cầu nguyện của anh chị em và luôn cần đến những lời cầu nguyện này!
Đặng Minh An
